Sunday, November 25, 2007

Stupids at TL

Có đôi khi trong cuộc đời lọc lõi và từng trải, một người đàn ông bỗng nhiên tự hỏi, giá trị cuộc đời nằm ở cái gì.

Thăng Long vốn là nơi chó nằm, lợn ẩn, nhân sỹ nhiều như lá tre, loại đi Lexus, Camrry cũng lắm, ắt hẳn không ít trong số đó cảm thấy mệt mỏi đối với cuộc đời. Cuối cùng một người đàn ông ngoài tham vọng của mình, cần gì trong cuộc đời đầy dẫy toan tính này?

Anh mở hội nghị này không phải để ôn nghèo kể khổ, cũng không phải để hoài niệm những giá trị xưa. Điều anh quan tâm, cuối cùng chúng ta sống vì cái gì.

10 năm trước, khi ta nghèo và rỗng túi, duy nhất đối chọi với cuộc đời là sự tự tin cùng một mớ kiến thức chẳng bằng ai trong đầu. Một thời kỳ dài, cuối cùng nhìn lại thấy rằng dường như chúng ta đã có trong tay chút gì đó đủ ghi dấu ấn về sự tồn tại với cuộc đời. Thăng Long ngày nay, ngoại trừ thằng hói vốn Pede và giới tính không rõ ràng, đa phần nhân sỹ đều đã làm được gì đó cho cuộc đời này. Tuy nhiên cuối cùng, chúng ta đã có gì và đang có gì.

Tiền chăng? Phần lớn anh tài Thăng Long, có đủ tiền để làm nhiều thứ, đồng thời thiếu tiền để làm mọi thứ. Càng đi nhiều, càng biết nhiều, càng thấy mình nhỏ bé. Với những người như Lãng anh, thấm thía một điều thời của mình đã qua. Không bao giờ còn có cơ hội để làm một tên tuổi có khả năng chi phối cuộc đời này. Đó là những sân chơi của những tên tuổi lớn, đủ giàu để làm mọi thứ, đủ giàu để thoát khỏi mọi biến cố. Tại sao? đơn giản, khi có trong tay vài nghìn tỷ, tự nhiên cơ hội đến và người ta thấy kiếm thêm vài trăm tỷ một năm chẳng có khó khăn gì. Đại gia giàu theo cấp số nhân, trí sỹ kiếm tiền theo cấp số cộng, vĩnh viễn đó là một khoảng cách không thể san bằng.

Nhiều năm trôi qua, thấy rõ những hạn chế của cuộc đời, có nhiều điều không bao giờ còn đạt được. Ngoài chuyện làm tốt những gì đang làm, giá trị cuộc đời của chúng ta sẽ đặt ở những đâu? Tiền chăng, để làm gì khi thấy rằng chúng ta có thể tiêu những con số mà bọn dân đen nhìn đến trong cả cuộc đời mòn mỏi. Quyền chăng? có ý nghĩa gì khi không bao giờ một tên tuổi lớn có danh tính của chúng ta. Cuối cùng đó là sự ngọt ngào cuối cùng mà cuộc đời mang lại, đôi tiếng cười trẻ thơ, chút ngọt ngào mà số phận dành tặng cho mỗi một con người.

Cuộc sống đôi khi trở lên nhàm chán, chúng ta sống, ăn, toan tính, mưu mô và lọc lõi. Chúng ta chi phối nhiều thứ và để nhiều thứ chi phối lại. Chúng ta cảm thấy có những thoáng dịu dàng, và chúng ta cảm thấy cuộc đời trống rỗng. Thực sự trong cuộc đời như vậy, sẽ có một lúc nào đó, một người sẽ thấy thiếu niềm tin. Nhiều trong số những người quen của anh, mơ đến một cuộc đời ẩn dật ngoài 50 tuổi, một miếng đất giữa khung cảnh thiên nhiên, một cuộc sống hòa vào sự cô đơn và thanh đạm. Bên cạnh đó là sự hoài niệm về những giá trị đầm ấm của cuộc đời. Chúng ta sẽ lựa chọn tương lai nào?

Anh muốn hỏi bọn có tiền, cái bọn mà nhiều lúc cảm thấy cuộc đời đơn điệu và không còn hứng thú, cuối cùng, giá trị cuộc đời của chúng ta sẽ nằm ở đâu? Tham vọng, mưu cầu hạnh phúc gia đình, hay sự u hoài của số phận. Văn anh chỗ này hơi Lãng, bọn chã khỏi phải soi, tốt nhất lũ chã tránh ra, thằng hói lại càng phải tránh ra, pede, đé o có vợ, phải lấy Osin, tư cách gì để chõ vào chuyện của anh. Anh đặc biệt mời những loại đàn ông thừa choleserron dạng như Minh Trọc hay Full trọc vào nói chuyện. Những cái loại ái ái cút đi chỗ khác anh nhờ.

P/S mấy ngày trước anh post vấn đề liên quanh anh Nhanh, anh Kiên, không hiểu thằng củ chuối nào xóa chủ đề không tăm tích. Đứa nào cho anh lời giải thích, không lẽ cánh tay anh Nhanh dài đến thế?

Sáng sớm nay nhân tiết trời rất đẹp, nhà tớ mới dám rờ vào cuốn Đời tôi dày trên 10cm, 1 cuốn biết là hay mà chưa đọc được. Nhà tớ biết chắc rằng bác Lãng đọc thông viết thạo à quên trên thông thiên văn dưới tường địa lý, bồ thóc mà rơi sẽ sập cả thiên hạ , thì mấy loại hồi ký kiểu này tuy k có thời gian bác cũng đọc cả rổ rồi. Vì lẽ đó, rất ngạc nhiên khi bác cứ bâng khuâng tiền mí chả quyền mí cả... 3 cái vớ vỉn mãi thế !
__________________
Nói riêng trên ThăngLong, những chú nào đang mải mê tán gái thì may ra mới hiểu tiền có cần hay không ;). Những admins đang đêm ngày diệt chã mới hiểu quyền lực có giá trị thế nào, và những bậc cao nhân để cuộc đời phù vân trôi đi mà giọng hót cũng chẳng hề tăng tiến, ấy mớí hiểu "đời sao hữu hạn" ;). Còn lại là những "bậc đàn anh" mới nhớn đang trăn trở với cái gọi là "tiền, quyền hay giá trị cuộc đời", hẳn nhiên là chưa hiểu cả ba thứ này, chẳng có thứ nào tách riêng ra được.

Nếu có ai đó nói "tôi có tiền, tôi có quyền mà ko tìm thấy giá trị cuộc đời" thì ắt là một kẻ stupid ;). Còn có người nói "tôi ko sống vì tiền, ko sống vì quyền, mà vì một giá trị nào đó của cuộc đời!". Điều naỳ cũng ko đúng vì chẳng có ai có thể sống như thế một thời gian dài mà ko an bams vào..

1 comment:

Nam Vu said...

Kẻ nào có tiền trong tay mà ko tạo nên một giá trị cho cuộc đời, ắt hẳn là một kẻ stupid ;). Và xưa nay cũng chưa từng thấy kẻ nào nắm quyền hành mà ko thấy cuộc đời mình có giá trị! Những câu hỏi như thế này sẽ ko bao giờ có câu trả lời, bởi tiền bạc, quyền lực và ham muốn sống có ý nghĩa, tự chúng đan xen với nhau. Bất kể muốn làm một cái gì, muốn để lại một cái gì đó có giá trị cho đời, đều ko thể thiếu những nguồn lực để hỗ trợ mong muốn đó.

Có câu : "Lao động là vinh quang" vì lao động là phương thức kiếm tiền, giành quyền lực một cách chân chính nhất, và qua đó, thấy cuộc đời có ý nghĩa, cho mình và cho những người gần gũi xung quanh. Tuy nhiên, ko bao giờ có một phương thức duy nhất. Có những kẻ hèn nhát trốn chạy đời thực bằng các thuyết lý siêu hình, hoặc có kẻ mãi hô vang khẩu hiệu "ngày xưa vạn tuế", hay đơn giản là một kẻ rỗi hơi, lập một topic cho quên đi ngày tháng " Tiền, Quyền hay giá trị cuộc đời?" ;)