Wednesday, February 20, 2008

Hãy cẩn thận với những kẻ định mê hoặc bạn


Nếu khách hàng hoặc đối tác thường xuyên tặng quà hay chọn những chỗ ầm ĩ để tiến hành đàm phán thì hãy cẩn thận, có thể họ đang định lôi kéo bạn vào những thương vụ bất lợi. Làm thế nào để tránh được điều này?
Cuộc chơi bất quy tắc

Một lần đại diện của một hãng lớn và nổi tiếng đến một công ty marketing. Sau đó, theo lời ông chủ của công ty marketing kể lại, thì khi bắt đầu thảo luận chi tiết về sự hợp tác trong tương lai, khách hàng bắt đầu đòi hỏi những điều kiện có lợi cho mình.

– Chúng tôi bao giờ cũng làm việc trên nguyên tắc trả tiền trước, còn khách hàng thì cố thuyết phục tôi để đạt được sự ngoại lệ: cho phép hãng của ông ta trả tiền sau đối với một số công đoạn. Ông ta nói: “Chúng tôi là một công ty rất nổi tiếng. Nếu tên tuổi hãng chúng tôi nằm trong danh sách khách hàng, thì sẽ rất có lợi cho công ty của ngài”. Nếu đồng ‎với điều này, tôi sẽ vi phạm nguyên tắc của tập đoàn. Hiển nhiên là ông khách đang muốn đặt điều kiện cuộc chơi ra với tôi. Khi đó tôi nhắc nhở ông ta rằng chúng tôi cũng không phải là một công ty mới xuất hiện trên thị trường và những tên tuổi nổi tiếng không còn là mục đích của chúng tôi nữa. Kết quả tôi đã thuyết phục được khách hàng.

Câu nói “vải trải giường thì mền, nhưng nằm lên giường thì cứng” chính là dành để nói về những kẻ dùng xảo thuật để mê hoặc người khác. Đôi lúc, khi đối diện trực tiếp với những người như vậy, bạn thậm chí không nhận thấy mình đang đồng ý với những thỏa thuận bất lợi cho bản thân hoặc tự nguyện đưa ra những quyết định có hại cho công ty.

Một chuyên gia về tổ chức quá trình đàm phán cho rằng một quan hệ bền vững phải được xây dựng trên sự tin cậy và tôn trọng lẫn nhau. Bởi vì, mánh khóe chỉ đem lại những cái lợi trước mắt. Tuy nhiên, một số doanh nhân lại có quan điểm khác. Họ cho rằng mê hoặc người khác bằng xảo thuật không nên đánh giá là tốt hay xấu, mà đơn giản chỉ là một việc không thể thiếu trong kinh doanh. Họ cho rằng: giống như trong một ván cờ - các đối thủ đều phải xây dựng những nước đi để giành chiến thắng.

Cần phải nhận mặt kẻ định mê hoặc bạn

Để khỏi bị rơi vào vòng ảnh hưởng của người khác, cần phải kịp thời phát hiện ra những thủ thuật mê hoặc của họ. Thực tế thì đây cũng không phải là việc quá phức tạp, chỉ cần thận trọng với bản thân và những người xung quanh.

Khi chuẩn bị cho những thương vụ quan trọng, bạn cần phải để ‎ý đến cảm giác và làm theo linh tính của mình. Nếu cuộc thương lượng chưa kết thúc, văn bản chưa được k‎ý kết, mà bạn đã cảm thấy mình là người chiến thắng, thấy phởn phơ và mệt mỏi, thì cần phải đề phòng.

Hoặc ngược lại, bạn có cảm giác sợ hãi, không tự tin, nhụt trí, cảm thấy trầm uất không rõ nguyên nhân, thì đây lại càng là những tín hiệu cho thấy phải quan sát cẩn thận hơn những hành vi của người đối thoại. Có thể cảm giác phấn chấn hoặc chán chường là kết quả của lời nói hoặc hành động nào đó của họ.

Mục đích chính của những kẻ đi mê hoặc người khác chính là tìm cách phá vỡ sự thăng bằng về tinh thần, làm người đối thoại không còn là mình để kiểm soát anh ta.

Khi bạn nhận được liên tục nhiều câu hỏi liên tiếp (ít nhất là ba) có nghĩa người đối diện định giành thế chủ động, buộc bạn phải thừa nhận logic của họ. Đây là một trong những xảo thuật chính để mê hoặc người khác một cách kín đáo. Người trả lời câu hỏi sẽ bị rơi vào thế phụ thuộc và hành động như người đặt câu hỏi mang muốn. Người nghe bao giờ cũng “giàu có” hơn, vì anh ta thu nhận thông tin. Nói chung, mê hoặc người khác đồng nghĩa với việc làm chủ cuộc đàm phán. Và người chiến thắng chính là người đưa ra quy tắc của cuộc chơi.

Những xảo thuật thâm hiểm

Thông thường có một số mánh khóe phổ biến mà nếu biết tránh, bạn sẽ không bị người khác lôi kéo vào những việc bất lợi.

Một cái ghế cứng và bất tiện, ánh đèn chiếu thẳng vào mắt hoặc ngược lại một không gian mờ mờ ảo ảo, liên tục có những người ngó vào trong phòng – có thể là ngẫu nhiên nhưng cũng có thể là những mánh khóe nhằm mê hoặc người khác. Vì vậy, bạn cần phải để ‎ý đến cả những chi tiết nhỏ nhặt nhất. Tất cả những điều bất thường phải được ghi nhận và phân tích. Nếu bạn đang đàm phán với đối tác mà luôn bị tiếng động của máy khoan quấy rầy, thì nên chuyển đến một chỗ yên tĩnh hoặc hoãn lại đến lúc khác.

Một phương pháp hữu hiệu để lôi người khác vào vòng ảnh hưởng là biến họ thành “con nợ” của mình. Những món quà đắt tiền – máy tính, ô-tô, căn hộ... là những công cụ nhằm lôi kéo người khác. Vì vậy, bạn phải cẩn thận khi nhận của ai cái gì. Và trong khả năng của mình hãy tạ ơn lại để khỏi phải “mang nợ”. Thật khó khi phải từ chối những người đã tặng quà mình. Mà ít khi những yêu cầu của họ lại phù hợp với ‎ý muốn và kế hoạch của bạn.

Một xảo thuật khác để mê hoặc là làm cho không khí trở nên căng thẳng. Khi họ nói với bạn “bây giờ hoặc không bao giờ”, thì bạn khó có thể giữ được tỉnh táo để hành động sáng suốt. Phương pháp này rất hay được sử dụng khi thảo luận các điều kiện để tiến hành đàm phán hoặc về giá cả.

Ví dụ, một khách hàng gọi điện. Ông ta bắt đầu khẳng định rằng trên thị trường có rất nhiều đối thủ cạnh tranh: “Nếu anh/chị không muốn hợp tác, thì chúng tôi tìm đối tác khác”. “Vâng tôi hiểu điều này, nhưng cũng cần cân nhắc trên mọi khía cạnh và suy tính kỹ càng. Đúng là có sự cạnh tranh lớn, nhưng công ty của chúng tôi làm việc rất chuyên nghiệp và điều này cũng rất cần thiết”. Không nên quyết định những vấn đề quan trọng quá nhanh. Đừng lúng túng để bị rơi vào trạng thái căng thẳng.

Mỗi người đều có điểm yếu của mình và kẻ xấu thường lợi dụng những điểm yếu này để mê hoặc họ. Đó có thể là rượu, quyền lực, cờ bạc. Và tất nhiên là cả phụ nữ nữa.

Một nữ giám đốc marketing thừa nhận rằng: cô thường dùng nước hoa làm vũ khí để mê hoặc người khác: “Đây là một xảo thuật nhỏ, không có hại, nhưng có thể tạo ra quyền lực trước những đối thủ cạnh tranh là đàn ông. Nước hoa của tôi có mùi sô-cô-la, nhục quế, valina, sữa hoặc cà phê. Khi tôi có những cuộc thương thuyết quan trọng, tôi bao giờ cũng sử dụng những loại nước hoa này. Thậm chí, những người đàn ông sắt đá nhất cũng phải ngây ngất khi hít phải các hương vị này”.

Còn một phương pháp ranh mãnh nữa – ràng buộc người khác bằng các cam kết. Ví dụ, tại một công ty thám tử tư, một khách hàng nghi ngờ một cộng sự của mình có dấu hiệu lừa đảo và bắt tay với đối thủ cạnh tranh, ông này đề nghị các thám tử làm sáng tỏ ba vấn đề cụ thể và giá cả cũng được đôi bên đồng ‎ý. Khi sự việc được đem ra thảo luận, thì bên công ty thám tử phát hiện thấy ngoài những việc đã được nói đến còn hàng loạt các vấn đề khác, không có trong thỏa thuận trước, cần được làm rõ. Kéo theo là giá cũng phải tăng lên. Khách hàng không đồng ‎ý. Ông ta bắt đầu khoa chân múa tay để nhấn mạnh lời nói của mình. Khách hàng sử dụng tất cả những xảo thuật trên nhằm nhằm đạt được kết quả có lợi cho bản thân.

Giữ mình ở trạnh thái “mơ hồ”

Nói chung, trong cuộc đời ai cũng sẽ có lúc bị kẻ khác mê hoặc. Để bảo vệ mình, hoặc tốt nhất là chặn đứng trò lừa đảo tâm l‎ý‎ này, thì cần phải suy nghĩ logic, và giữ cho đầu óc luôn minh mẫn. Quan trọng là phải đoán biết được tiến triển của tình hình, và đi trước đối thủ một bước. Để làm được điều này, cần phải hình dung rõ mục đích và đặt mình vào vị trí của đối phương. Nếu anh ta làm hoặc nói một việc gì đó, cần phải nghĩ xem đằng sau hành động này là gì và điều này có phù hợp với nguyện vọng của bạn không.

Trước khi có một cuộc thương thuyết quan trọng cần phải hình dung trong đầu những phương án có thể xảy ra. Bạn nên nghĩ trước xem cần phải đưa ra những câu hỏi nào và hình dung các câu trả lời có thể. Việc này có thể ngăn chặn những tình huống bất ngờ khiến bạn lúng túng.

Nếu thấy rằng công việc đang không được thuận lợi, cần phải có sự can thiệp nào đó, hoặc có điều gì đó làm bạn lo lắng, cảm thấy mình đang bị chơi xỏ, thì cần phải dừng ngay cuộc đàm phán lại. Đề nghị giải lao, hoặc đưa ra bất cứ một cái cớ nào đó. Có thể đột ngột thay đổi chủ đề của cuộc nói chuyện, quay sang hỏi về thời tiết. Quan trọng nhất là phải kiểm soát được tình hình.

Hoặc có thể đề nghị người đối thoại một lời khuyên để thay đổi ngữ giọng và cung cách nói chuyện của họ. Kết quả bầu không khí tâm l‎ý đang có lợi cho kẻ định mê hoặc bạn sẽ biến mất và để bắt đầu lại thì không phải dễ dàng.

Kinh nghiệm của chủ tịch một công ty bất động sản là khi ông cảm thấy mình có thể bị lừa đảo hoặc mọi việc không hoàn toàn rõ ràng, ông giữ mình ở trạng thái “mơ hồ”. Nghĩa là không đưa ra bất cứ một câu hỏi trực tiếp nào cả. Còn khi trả lời, thì ông sử dụng những câu nói chung chung: “Đúng, chắc là anh/chị có l‎ý”, hoặc “Chúng tôi sẽ suy nghĩ về đề nghị của anh/chị”. Đối với những quyết định mà cảm thấy không chắc chắn lắm, thì ông hoãn lại đến lúc khác.

Một cách hữu hiệu khác để đối phó với những kẻ đang định mê hoặc mình là hững hờ. Nếu trả lời những câu hỏi của họ, có nghĩa bạn đã bị “sập bẫy”. Hãy nhìn vào tình huống với con mắt của người ngoài cuộc: bình tĩnh không cảm xúc. Luôn đồng ‎ý với quan điểm của người đối thoại, họ sẽ mất hết cả hứng thú định mê hoặc bạn.

Hoặc khi bạn đặt vấn đề trên nguyên tắc “cả hai chiến thắng”, tức là xem xét sự việc từ cả hai phía, thì mọi việc trở nên rõ ràng, bên nào cần phải đạt được điều gì, khi đó sự mê hoặc sẽ không có chỗ để tồn tại.

Tấn công là sự tự vệ tốt nhất

Cách tốt nhất để tránh bị mê hoặc là học cách nhận biết và biết cách tự bảo vệ. Giữ cho cái đầu luôn lạnh trong bất kỳ tình huống nào và cương quyết tiêu diệt chúng ngay từ trong trứng. Nhiều khi, để ngăn chặn, bạn chỉ cần tuyên bố rằng đối phương đang định tìm cách mê hoặc bạn và họ định sử dụng xảo thuật nào.

Một trong những liệu pháp tâm l‎ý tốt nhất để trống đỡ là phỉnh nịnh. Hãy tấn công bằng những câu nói: được cộng tác với anh/chị là rất hân hạnh, tôi đã được nghe nhiều về công ty của anh/chị,... Những lời khen ngợi có tác dụng rất tích cực.

Cuối cùng, nên hiểu rằng lạm dụng sự mê hoặc sẽ đem lại kết quả tiêu cực. Một chủ công ty lớn chia sẻ: “Trước đây ở công ty của chúng tôi có một nhân viên là bậc thầy về việc sử dụng các liệu pháp về tâm l‎ý‎. Anh ta có thể bán được bất cứ cái gì cho bất cứ ai. Anh ta có thể làm cho tất cả mọi người phải đồng ‎ý với bất cứ quan điểm nào của mình. Nhưng tất nhiên, lời nói của anh ta không phải lúc nào cũng đúng với thực tế. Sau đó, chúng tôi nhận được hàng đống những lời than phiền từ phía khách hàng. Và kết quả, tôi phải sa thải nhân viên này. Cái giá phải trả quá đắt, vì đó chính là uy tín của công ty”.

Nếu muốn thành đạt, đừng bao giờ nên nói…

Điều gì là cần thiết để có thể thành công trong sự nghiệp? Đối với các chuyên gia chẳng hạn, yêu cầu đầu tiên phải có là kinh nghiệm chuyên môn và khả năng làm việc trong tập thể. Tất nhiên bên cạnh đó vẫn còn rất nhiều yếu tố nữa cần chú ý. Còn trong lĩnh vực kinh doanh, con đường ngắn nhất đưa đến thành công là xóa bỏ tất cả mọi yếu tố tiêu cực đang cản trở bạn.
Luôn có những cách hữu hiệu để “dẹp vật cản”, nhưng bằng cách chú ý đến các quy định được mã hóa sau đây với tên gọi “Đừng bao giờ nên nói…”, bạn sẽ dễ dàng hơn rất nhiều.

1. Đừng bao giờ nói: “Họ vẫn chưa gọi điện lại cho tôi” hay “Họ nói sẽ gọi điện lại sau”. Cả hai câu nói này giống nhau ở chỗ đều… dở như nhau, bởi chúng cùng thể hiện rằng bạn chưa có được xác nhận của đối tác, rằng mọi việc vẫn giậm chân tại chỗ. Hãy suy nghĩ và tìm cách giải quyết sáng tạo hơn chứ không nên đợi chuông điện thoại. Bạn hãy tự mình nhấc ống nghe để gọi cho họ.

2. Đừng bao giờ nói: “Tôi cho rằng đã có người lo việc này rồi”. Lời biện hộ kiểu này chỉ làm cho công việc thêm chậm trễ. Hãy cố tránh cách lập luận rằng chỉ cần có người làm việc này là tốt rồi. Nếu trước mặt bạn là nhiệm vụ, bạn nên thử tìm cách giải quyết. Nếu bạn không hiểu điều gì đó, cứ mạnh dạn đặt câu hỏi.

3. Đừng bao giờ nói: “Không ai nói việc này với tôi cả”. Một khi cấp trên của bạn biết được bạn thường lặp lại câu nói đó, có lẽ ông ta sẽ có ấn tượng không mấy tốt đẹp về thái độ của bạn đối với các hoạt động của công ty. Có vẻ như bạn mù mờ về những sự việc đang diễn ra xung quanh, thậm chí bạn không biết sắp xếp công việc và thời gian theo mức độ ưu tiên cần thiết.

4. Đừng bao giờ nói: “Tôi đã có lúc nghĩ rằng…”. Câu nói như vậy sẽ làm cho cộng sự, cấp trên, đối tác… mất hẳn mọi sự quan tâm đến bạn, và đó cũng là con đường ngắn nhất dẫn đến việc bạn bị sa thải.

5. Đừng bao giờ nói: “Tôi đã nhờ cô ấy chuyển lời rằng…”. Thế thì sao chứ? Dù bạn đã nhờ ai đó truyền đạt lại điều gì đó, thì việc này vẫn không thể hiện được rằng bạn hoàn tất nhiệm vụ được giao, đồng thời không có nghĩa là hiện tại trách nhiệm thực thi công việc sẽ được chuyển cho người mà bạn nhờ chuyển lời. Một nhân viên kinh nghiệm thậm chí trong những tình huống khó khăn nhất cũng không đùn đẩy trách nhiệm cho người khác.

6. Đừng bao giờ nói: “Tôi không biết rằng ông không muốn tôi làm điều đó”. Nếu bạn nói những câu đại loại như vậy, thì có nghĩa là bạn chỉ có thể hành động khi có người nhắc nhở và khi các hành động của bạn bị cấp trên giám sát chặt chẽ.

7. Đừng bao giờ nói: “Tôi không có thời gian” hay “Tôi bận lắm”. Khi nói câu này, bạn đã vô tình để lộ tính không chuyên nghiệp của mình. Kỹ năng hoàn tất nhiệm vụ đúng thời hạn là một đặc tính quan trọng của nhà quản lý thành công. Nếu bạn thanh minh cho việc không hoàn thành công việc là do không đủ thời gian, thì bạn đang ký vào “bài điếu văn sự nghiệp” của mình đấy. Và trên tấm bia ở nơi chôn vùi sự nghiệp đó sẽ được viết lên dòng chữ: “Không có khả năng hoàn thành nhiệm vụ được giao”.

8. Đừng bao giờ nói: “Tôi không biết rằng phải hỏi về chuyện này”. Điều quan trọng nhất trong công việc là tiên liệu trước tất cả những việc cần làm. Yếu kém trong việc dự đoán và hoạch định tương lai cũng đồng nghĩa với việc bạn không nắm giữ được các đầu mối công việc trong tay mình. Nhà quản lý thành công cần thấy trước và tính trước được những bước hành động tiếp theo của công ty mình.

9. Đừng bao giờ nói: “Nhưng đến kỳ hạn đó chúng ta vẫn còn thời gian”. Chẳng có ai thích tình trạng “nước đến chân mới nhảy”. Nhà lãnh đạo biết rõ rằng việc hoàn tất kế hoạch vào phút chót sẽ không còn thời gian để đánh giá, kiểm tra hay sửa chữa sai sót nếu có. Hoạt động kinh doanh hiện đại không chấp nhận những sản phẩm thứ cấp.

10. Đừng bao giờ nói: “Nhưng đối tác nói là việc này sẽ được thực hiện đúng thời hạn”. Vấn đề là việc này sẽ không xảy ra. Tại sao vậy? Bởi vì bạn không thể kiểm tra toàn bộ quá trình, không thể nhìn thấy hết những rắc rối phát sinh cũng như cách khắc phục chúng.

11. Đừng bao giờ nói: “Việc này phải được kết thúc vào lúc … và không cần bàn thảo gì thêm nữa”. Thời hạn chỉ quan trọng khi mọi việc được hoàn thành và bạn cần theo dõi, cũng như điều tiết thời hạn đó theo đòi hỏi của tình hình thực tế.

12. Đừng bao giờ nói: “Theo tôi hiểu thì…”. Đây là câu trả lời láu cá, bởi vì bạn đang cố tình lảng tránh sự thật. Khi nói câu đó, bạn đã thể hiện rằng bạn không phải là thành viên tham gia tích cực vào quá trình công việc, mà chỉ là người quan sát từ bên ngoài. Mà khán giả thì không được trả công bao giờ.

13. Đừng bao giờ nói: “Tôi sẽ làm việc này ngay khi nhận được trả lời từ…”. Trong cuộc cạnh tranh ngày nay thì đây không phải là câu trả lời tốt nhất. Một khi bạn cảm thấy mình chỉ là cái đinh ốc nhỏ trong cả chiếc xe lớn, thì bạn cũng sẽ không trụ được lâu với công việc. Điều khẳng định này cũng đúng trong trường hợp thời hạn thực thi công việc bị kéo dài ra không phải do lỗi của bạn. Bắt tay vào việc đúng lúc, dành cho nó sự quan tâm thích đáng và nhận trách nhiệm về mình- đó chính là chương trình hành động của nhà quản lý thực sự.

14. Đừng bao giờ nói: “Tôi hứa rằng tôi sẽ làm việc này không chậm trễ”. Tất nhiên là bạn sẽ làm thôi, chỉ có điều sau khi đã có ai đó buộc phải nhắc bạn. Như thế bạn đã chứng minh với mọi người rằng bạn là người không biết tổ chức công việc, và chỉ thực hiện khi được chú ý, nhắc nhở. Nếu bạn luôn hành động như vậy thì sự nghiệp của bạn sẽ có thể là 2 khả năng: thời gian của bạn dành cho công việc này sắp kết thúc, hoặc bạn sẽ không bao giờ được thăng chức.

15. Đừng bao giờ nói: “Tôi đã cố gắng liên lạc trong suốt thời gian này, nhưng…”. Câu nói đó bây giờ không thể làm giảm bớt những lời phê bình, cảnh cáo. Người ta có thể hiểu là bạn không thể tự mình hoàn thành nghĩa vụ và chịu trách nhiệm về những công việc được giao, hoặc đồng nghiệp đã không còn muốn hợp tác với bạn nữa. Trong trường hợp nào thì điều này cũng có thể mang đến những chuyện không vui.

16. Đừng bao giờ nói: “Tôi không thể nào gặp được ông ta qua điện thoại”. Đây là câu không bao giờ nên nói. Có lẽ bạn nghĩ rằng như vậy là bạn đang tỏ ra mình bận rộn với công việc chăng? Nhưng không đúng. Nếu bạn cho rằng bạn “không thể gặp qua điện thoại” thì nghĩa là bạn đang ở …trên mây. Cần phải làm mọi việc để điều này không xảy ra, như sử dụng máy di động, máy nhắn tin, để lại số điện thoại…, và việc liên lạc với đối tác sẽ không trở thành quá khó khăn đối với bạn. Còn nếu chỉ ngồi nghĩ ra lời giải thích thì bạn sẽ bất lực mà thôi.

Trong kinh doanh hiện đại, mọi thứ nói chung đã quá rõ ràng. Hành động tích cực - đó chính là chìa khóa đưa đến thành công. Còn những cản trở trên con đường đi của bạn thì bạn phải tự mình giải quyết lấy. Nếu bạn không thể tự mình làm được điều đó, thì vật cản lại chính là bản thân bạn.

Thất bại là khởi nguồn của thành công

http://www.camnangdoanhnghiep.com/apm/modu...jacuzzi.jpgVào những năm 1950, anh em nhà Jacuzzi đã phát minh ra một loại bồn tắm thủy lực có tác dụng mát–xa rất tốt trong việc hỗ trợ điều trị cho những người mắc chứng bệnh viêm khớp. Mặc dù, không ai có thể phủ nhận tính năng tuyệt vời của nó, nhưng sản phẩm lại không có mấy người mua.


Lý do đơn giản là Zacuzzi đã sai lầm trong khâu xác định đối tượng khách hàng. Bởi vì, rất ít người mắc chứng bệnh này lại có đủ tiền để mua được một vật đắt giá như vậy. Vậy nên, phát minh của anh em nhà Jacuzzi đã nằm im trong kho cho đến khi họ chợt nghĩ rằng: tại sao không biến sản phẩm này trở thành một chủng loại hàng hóa xa xỉ dành cho những ai lắm tiền, nhiều của.

Ý tưởng của họ đã thành công đến mức ngày nay thương hiệu bồn tắm mát–xa Jacuzzi đã trở nên quá nổi tiếng trên thế giới. Và nếu như nhà sản xuất vẫn cứ quảng cáo rằng bồn tắm Jacuzzi cung cấp phương pháp chữa trị thủy liệu vượt trội, thì khách hàng vẫn thấy hấp dẫn hơn khi nghe thấy Jacuzzi đem đến sự thư giãn tuyệt vời.


Thông thường, cách tốt nhất để thử nghiệm một ý tưởng là không nên đi vào nghiên cứu quá sâu về bản chất ý tưởng đó, mà hãy cứ thử thực hiện nó trước đã. Một tổ chức sẵn sàng thực hiện mọi ý tưởng, đồng nghĩa với việc họ có thể sẽ gặp nhiều thất bại, nhưng cơ hội thu được những thành công to lớn cũng không nhỏ. Nếu như bạn càng thử nghiệm nhiều phát minh, sáng chế thì chắc chắn một trong những phát minh, sáng chế của bạn sẽ thành công nổi bật, trở thành một ngôi sao sáng trên bầu trời. Theo như ông Tom Kelly, giám đốc điều hành của IDEO – công ty thiết kế số một thế giới hiện nay, thì “thất bại thường mang đến thành công sớm hơn”.

Công ty Motor Honda của Nhật, năm 1959 đã quyết định đem sản phẩm Honda tiết kiệm năng lượng thâm nhập vào thị trường Mỹ. Nhưng họ đã thất bại liên tiếp và học được một bài học đắt giá rằng không thể khiên cưỡng đưa một sản phẩm vào thị trường mà không nghiên cứu kỹ đặc điểm của thị trường đó. Bởi vì, loại Honda tiết kiệm năng lượng rất thích hợp trên các vùng ngoại ô Tokyo, không được chào đón ở Mỹ, nơi mà đường xá rộng rãi, thẳng tăm tắp với nhiều làn đường. Từ thất bại đó, họ mới nghĩ ra việc đưa loại xe máy phân khối lớn sang thị trường này và sản phẩm này đã trở nên rất thông dụng ở đây.

Soichiro Honda, người sáng lập ra hãng Honda đã nói rằng: “Nhiều người mơ ước mình sẽ thành công. Nhưng hẳn ít người hiểu rằng thành công chỉ có thể đến với bạn sau rất nhiều thất bại liên tiếp và sự tự xem xét nội quan. Thành công chỉ đại diện cho số 1% kết quả công việc mà bạn đạt được từ 99% khác được gọi là sự thất bại”.

Điều gì đã khiến Thung lũng công nghệ cao Silicon thành công đến mức có thể coi như là động lực của sự tăng trưởng ngành công nghệ cao? Thung lũng Silicon được ví như một “công viên khoa học” đầu tiên có tính dẫn đường ở bang California. Với khoảng 700 công ty lớn hàng đầu thế giới về các lĩnh vực công nghệ thông tin, high-tech, kiến trúc và sản xuất liên quan đến máy tính cá nhân, đây là nơi sản sinh ra những ý tưởng mới, tạo ra những hướng phát triển mới trong thế giới high-tech. Thường thường, những sáng kiến mới ở đây chỉ cần từ một đến hai năm để xuất hiện trên thị trường toàn cầu.

Nhà phân tích Mike Mallone của hãng Cowen& Co nói về mảnh đất này như sau: “Đây có thể là thiên đường mà nhiều người cả đời chỉ mơ ước có một lần được đặt chân đến đó. Người bên ngoài nhìn vào chỉ thấy toàn những thành công, mà không biết rằng đây cũng có thể là địa ngục cho những ai khiếp sợ cuộc sống hối hả, bận rộn đến khốc liệt của công việc. Và trên thực tế, nó còn là một nghĩa địa chôn cất nhiều thất bại.Và chính những thất bại này lại là động lực phát triển mạnh mẽ nhất của thung lũng Sillicon. Mọi sản phẩm hay doanh nghiệp đã từng thất bại đều trở thành một bài học được lưu giữ tại đây. Chúng được lưu giữ lại không phải để nhấn mạnh sự thất bại, mà là để thể hiện sự khát khao đối với những thành công đến từ những thất bại đó. Các nhà đầu tư mạo hiểm có thể tìm thấy trong bản tóm tắt của các doanh nghiệp tại đây, có ghi lại những thất bại mà các doanh nghiệp ở đây đã từng vấp phải”.

Để phát triển khái niệm những lợi ích của sự thất bại, Trường đại học Penn State đã có một khóa học cho những sinh viên sắp ra trường gọi là “Thất bại 101”. Sinh viên có thể gặp những rủi ro khi làm thí nghiệm. Và càng gặp nhiều thất bại, họ sẽ càng nhành chóng lấy được chứng chỉ loại A.

Bạn có thể kể đến rất nhiều sự thành công lớn lao khác được khởi nguồn từ sự thất bại. Columbus đã thất bại khi ông bắt đầu lên đường để tìm một con đường mới đến Ấn Độ. Thay vì tìm được con đường đó, ông ta lại tìm ra Châu Mỹ (và bởi vì ông ta nghĩ đó là Ấn Độ nên đã gọi vùng đất này là quê hương của Ấn Độ). Rượu sâm-banh do một thầy tu tên là Dom Perignon phát minh ra sau khi nếm thử một chai rượu bỗng nhiên bị nhiễm khuẩn và lên men. Tập đoàn 3M đã phát minh ra keo dán, đã từng vấp phải thất bại khi sản xuất ra thứ không dính được. Nhưng nó lại trở thành nguồn gốc cho ý tưởng phát minh ra loại keo dính tem thư sau này trở nên rất thành công.

Các nhà khoa học tại Tập đoàn dược phẩm Pfizer đã thử nghiệm một loại thuốc có tên là Viagra để làm giảm những cơn cao huyết áp. Những người đàn ông trong nhóm thử nghiệm đã báo cáo kết quả cho thấy thử nghiệm không làm giảm huyết áp mà lại mang đến cho họ một lợi ích khác. Các nhà sản xuất Pfizer đã tiến hành điều tra xem cái lợi ích mà những người đàn ông đó đã bí mật không nói ra là gì và phát hiện ra loại thuốc này có tác động tạo ra hưng phấn tình dục ở họ. Viagra trở thành một trong số những thất bại thành công nhất của mọi thời đại.

Thậm chí, nếu thất bại không trực tiếp mang đến sự thành công, thì nó cũng có thể được xem như bạn đã bước một bước trên con đường đi đến sự thành công. Thái độ của nhà bác học nổi tiếng Edison đối với sự thất bại rất đặc biệt và hữu ích với bạn. Khi được hỏi tại sao ông lại có nhiều thí nghiệm thất bại đến như vậy, ông đã giải thích rằng, đó không phải là thất bại. “Đó là tôi đang khám phá ra một phương pháp nhưng mà nó chưa làm việc”.

Tom Watson, vị chủ tịch huyền thoại của Tập đoàn IBM, người được coi là đã đưa IBM lên bục vinh quang với sự tăng trưởng mạnh mẽ trong nhiều năm và trở thành nỗi khát khao mong ước của nhiều công ty lớn ở Mỹ. Ông luôn khuyến khích nhân viên dưới quyền hãy cứ làm việc và sáng tạo đi, đừng sợ thất bại. Ông gọi những người có ý tưởng trái với thông thường và độc đáo, phá vỡ những quy tắc truyền thống là “những chú vịt hoang dã” và ông luôn ủng hộ họ. Một lần, một vị phó chủ tịch của IBM đã tiêu tốn mất 10 triệu đô-la cho một thử nghiệm mà sự thất bại của nó được gọi là “Văn phòng của Watson”. Ông này rất sợ hãi và lập tức đệ đơn xin từ chức nhưng Watson đã từ chối chấp nhận đơn từ chức của ông ta. “Tại sao chúng tôi lại muốn để ông tuột khỏi tay cơ chứ?”. Watson đã nói và thêm rằng “Chúng tôi đã cho bạn một bài học giáo dục đáng giá tới 10 triệu đô-la”.

Một trong những ông chủ khác cũng hoan nghênh sự thất bại là Richard Branson, nhà sáng lập ra tập đoàn đa lĩnh vực Vigrin Group. Theo chủ báo John Brown của ông ta thì: “Bí mật trong thành công của Richard Branson nằm trong chính những thất bại của ông. Ông luôn duy trì mọi thứ ở trạng thái mở và mỗi khi nó thất bại, ông không một mảy may lo lắng. Ông lại tiếp tục”.

Năm 1985, hãng Coca-Cola thử nghiệm giới thiệu sản phẩm “New Coke” – một hương vị mới thay thế hương vị “Coke cổ điển”. Nó đã được thử nghiệm rất tốt với người tiêu dùng, song khi tung ra thị trường, nó trở thành một thảm họa marketing và thất bại thảm hại. Coca-Cola đã phải xin lỗi người tiêu dùng đã quá quen thuộc với hương vị truyền thống của mình và tái sản xuất Coca-Cola hương vị cũ. Thảm họa lớn lao này đã làm danh tiếng và uy tín của Coca-Cola giảm sút, nhưng liệu điều này có tồn tại mãi không? Chắc chắn là không. Các nhà lãnh đạo cao cấp và marketing chuyên nghiệp chịu trách nhiệm về sự thất bại này có bị sa thải hay không? Câu trả lời là không. Đó là một thí nghiệm thất bại, nhưng Coca-Cola vẫn tồn tại, phát triển và ngày càng thịnh vượng. Đúng như nhà triết học Friedrich Nietzsche đã nói “Nếu cái gì đó đã không giết chết được ta, thì nó sẽ làm cho ta mạnh mẽ hơn”.

Bill Gates rút lui khỏi vị trí Giám đốc điều hành hãng Microsoft bởi vì ông muốn dành nhiều thời gian và tâm trí hơn cho chiến lược lãnh đạo và những nỗ lực phát triển công ty. Ông đã tập trung sự quan tâm vào trung tâm nghiên cứu của Microsoft, với hơn 600 chuyên gia do ông thành lập vào những năm đầu của thập kỷ 90, để đẩy mạnh sự phát triển công nghệ phần mềm, thiết kế giao diện cho người sử dụng, sự nhận dạng tốc độ và đồ họa trên máy tính. Một trong những đồng nghiệp của ông đã nói: “Bill không sợ phải liều lĩnh. Anh ta biết rằng bạn phải thử nghiệm mọi thứ, bởi vì bí mật thật sự để đổi mới chính là nhanh chóng thất bại”.

Vậy những bí quyết để thành công từ sự thất bại là gì?

1. Hãy thừa nhận thất bại chính là một phần của cuộc sống và biết truyền đạt đến nhân viên rằng khi bạn cho nhân viên của mình quyền tự do đi đến thành công, bạn cũng cho họ quyền tự do thất bại.

2. Phân biệt hai loại thất bại: Thất bại một cách xứng đáng khi mà bạn đã cố gắng hết sức mình để đạt được một điều gì đó mới mẻ hoặc khác thường nhưng nó đã không mang lại kết quả như bạn mong muốn và sự thất bại do thiếu khả năng khi bạn không cố gắng hoặc năng lực để thực hiện công việc đó. khi mà bạn đã cố gắng hết sức mình để đạt được một điều gì đó mới mẻ hoặc khác thường nhưng nó đã không mang lại kết quả như bạn mong muốn và khi bạn không cố gắng hoặc năng lực để thực hiện công việc đó.

3. Hãy đảm bảo với nhân viên rằng những sự thất bại một cách xứng đáng sẽ không bị chỉ trích.

4. Hãy nhận những nhân viên biết chấp nhận thất bại và kiêu hãnh vì sự thất bại mà họ đã cố gắng hết sức mà không đi đến thành công. Hãy chuyển những sự thất bại thành những kinh nghiệm đáng để học hỏi.

5. Xây dựng một nền văn hóa doanh nghiệp biết chấp nhận rủi ro, và thưởng công cho những thất bại một cách xứng đáng, và thưởng cho những người dám đối mặt với sự thất bại để đi đến thành công.

Nhà lãnh đạo có tư tưởng đổi mới là phải biết khuyến khích văn hóa thử nghiệm. Bạn phải dạy cho nhân viên của mình rằng mỗi khi gặp một thất bại là đã đi được một bước trên con đường đến sự thành công. Muốn đến sự thành công đó càng nhanh, bạn phải tạo cho nhân viên của mình quyền tự do phát minh và đổi mới, tự do thử nghiệm, tự do thành công. Điều đó cũng có nghĩa là bạn cho họ quyền tự do được thất bại

Ba bước tới vàng trích "quyết chí làm giàu "

Ba bước tới vàng
Một lý do thông thường nhất của thất bại là thói quen buông tay khi bất ngờ nếm mùi thất bại tạm thời ..
Trong chúng ta ai cũng phải phạm sai lầm đó bất kì lúc nào .
Thời có cuộc đổ xô đi tìm vàng,một ông chủ của Darby bị mắc cơn “ cơn sốt vàng “ , đã đi đến miền tây đào xới và trở nên giàu có.
Trước kia ông chưa từng nghe nói rằng số vàng lấy được trong ý nghĩa con người vẫn nhiều hơn vàng từ con người đào dưới đất .Ông đặt tiền xin một khu đất và bắt tay vào việc với cuốc xẻng .
Sau vài tuần lao động cật lực , ông tìm ra lọai quặng óng ánh ấy .Ông cần máy móc để mang quặng lên lhỏi mặt đất , cho nên ông đã lẳng lặng lấp đất , rồi trở về quê ở Wiliamsburg Maryland nói chuyện với bà con và vài kẻ láng giềng về “ mạch vàng dò được “ . Họ gấp rút mua máy móc cần thiết cho ông chở đi .
Hai chú cháu Darby trở lại làm việc tại mỏ .Xe quặng vàng đầu tiên được đào lên , chở tới người nấu vàng . Kết quả cho thấy đấy là một mỏ vàng tốt nhất vùng Colorado.!Chỉ cần thêm vài xe nữa là trả xong công nợ .Sau đó là món lãi kếch sù .
Máy khoang càng đi cuống thấp , hi vọn gcủa chú cháu Darby càng đi lên ! Thế rồi sự gì đó đã xảy ra . Mạch vàng bỗng biến mất ! Họ đã đii hết cầu vồng và hũ vàng không còn đấy nữa ,
Họ tiếp tục khoang , cố gắng một cách tuyệt vọng tìm lại mạch vàng – nhưn gvô ích . cuối cùng chú cháu quyết định bỏ cuộc .
Họ bán máy móc lại cho người buôn sắt vụn , lấy vài trăm đô la , rồi đáp xe lửa về xứ.Người buôn sắt vụn bèn mời một kỹ sư mỏ tới nhìn xuống hầm mỏ ấy , làm vài con tính , rồi thông báo rằng dự án kia đã thất bại vì chưa quen với”những mạch giả”. Theo tính tóan của ông ta , chắc chắn sẽ tìm thấy mạch vàng chừng ba bước cách chổ chú cháu Darby ngưng đào .Đấy đúng chỗ là tìm được vàng .
Người buôn sắt đã thu được hàng triệu đô từ khu mỏ ấy vì anh đã đủ hiểu biết để tìm cố vấn chuyên môn trước khi bỏ cuộc .
Một thời gian dài sau đó , ông Darby được đền bù nhiều lần số thiệt hại ở mỏ vàng . khi khám phá ra rằng ước muốn có thể biến đổi thành vàng
Tôi không bao giờ dừng bước vì nghe thiên hạ nói :” không” …..
Một thời gian dài sau đó , ông Darby được đền bù nhiều lần số tiền thiệt hại ở mỏ vàng . khi khám phá ra rằng ước muốn có thể biến đổi thành vàng . khám phá này xảy ra khi ông hành nghề bán bảo hiểm nhân mạng .
Darby nhớ mình đã mất một tài sản khổng lồ chỉ vì dừng chân cách đống vàng ba bước , ông đã tận dụng kinh nghiệm này vào công việc đã chọn , đơn giản bằng cách tự nhủ :” tôi đã dừng chân đống vàng có ba bước , nhưng khi mời thiên hạ mu abảo hiểm nhân mạng , tôi sẽ không bao giờ dừng bước nếu họ nói “không”.
Darby trở thànnh một trong số ít người bán hơn một triệu đô la bảo hiển nhân mạng một năm .Anh có khả năng” bám chặt” nhờ đã học được bàai học” buông tay “ trong chuyến đi tìm vàng ,
Trước khi gặt hái thành công , chắc chắn ai cũng sẽ tạm thời thua cuộc và có khi thất bại nữa .Khi thua cuộc bất ngờ đến với mộ tngười thì cách dễ nhất và hợp lý nhất l à buông tay .Đó đúnglà cách hàng động của phần lớn mọi người . Hơn 500 người thành công nhất tại xứ sở này (Hoa Kỳ) đã nói đến tác giả rằng thành công lớn nhất của họ đến đúng một bước sau đểm thất bại . Thất bại là một tên lừa bịp láu cá và có tài châm biếm . Nó ưa làm ta vấp ngã kh i thành công đã ở trong tầm tay

Ứng Biến

Cách Ứng Biến

Tài ứng biến là hình thức đơn sơ nhất của khả năng sáng tạo. Nó là nghệ thuật đọ sức với sự bất ngờ, lợi dụng những hoàn cảnh bất ngờ.

Thanh niên nào muốn thành công phải tập cho thuần nghệ thuật đó, thuần tới mức nó trở thành một phản ứng tự nhiên, óc mình lúc nào như cũng đợi thời cơ, không bao giờ bị hoang mang, lạc nẻo khi gặp một tình thế chưa hề tính trước.

Khả năng ứng biến có một vị trí lớn trong nghệ thuật sống. Trong nghệ thuật thành công về doanh nghiệp, nó còn quan trọng vô cùng.

Tôi nhiệt liệt khuyên các bạn trẻ học cách ứng biến nếu muốn thành công.
Những tấm gương tôi đưa ra dưới đây đều là những nhân vật trong chiến tranh, như vậy không phải là vì tôi cho rằng thanh niên ngày nay cần chuẩn bị cho một cuộc chiến tranh dã man và vô lí nữa. Trái lại, tôi rất mong họ được sống trong cảnh thái bình. Nhưng trong chiến tranh có nhiều vấn đề xuất hiện một cách thình lình, mạnh mẽ, cho nên dùng làm thí dụ để nêu gương thì không gì bằng.

Thanh niên nào muốn tập ứng biến nên nghiên cứu trước hết đời Huân tước Winston Churchill. Hầu hết mỗi hành động của ông trong thời chiến đều có tính cách ứng biến.

Cuộc chiến đấu của nước Anh chống xâm lăng là một bản anh hùng ca nhờ tài ứng biến của một số người, nhờ tài khéo léo nắm cơ hội, nhờ những sự quyết định của cá nhân và nhờ những phương tiện ứng phó kịp với hoàn cảnh. Lúc đó ai cũng tin rằng quân Đức từ bờ biển Pháp thế nào cũng ồ ạt qua xâm chiếm nước Anh; làm sao ngăn chặn chúng được?
Tình thế yên hay nguy hoàn toàn do phi cơ Anh làm chủ được không phận hay không. Muốn làm chủ không phận thì phải có nhiều phi cơ khu trục. Rốt cuộc Anh đã thắng trận đó nhờ tài năng và lòng hi sinh của phi công, đành rồi, nhưng cũng là nhờ chính phủ đã biết liệng vào sọt giấy tất cả những kế hoạch đẹp đẽ để chế tạo cấp tốc nhiều phi cơ mà đối phó kịp với hoàn cảnh. Nếu cứ ngồi đó mà nghiên cứu kế hoạch thì nhất định là thua; nhờ chế tạo phi cơ mới thắng được.

Đầu thế chiến, quân đội Anh thua trên lục địa (tức Pháp, Bỉ), mất nguồn tiếp tế thực phẩm. Kĩ nghệ hàng không cần nhất là nhôm. Mà lúc đó không còn nhận được chất bauxite, một thứ quặng nhôm nữa. Ba phần tư số sắt, thép nhập cảng và đại đa số quặng sắt đến từ châu Âu qua đường lục địa đã bị quân Đức chiếm, Anh làm sao đương đầu với cuộc khủng hoảng đó được?

Bằng mọi cách phải tìm những nguồn tiếp tế mới, tạo những đường chuyên chở mới, để nhập cảng nhôm, sắt, thép. Đã mất thị trường châu Âu thì phải tìm nguồn hàng ở thị trường châu Phi và châu Mỹ.

Tháng chạp năn 1941, Churchill đòi “có được thêm nhiều khí cụ để làm việc”. Ông ấy có đợi người ta thành lập một cơ quan không? Ông ấy có tin ở máy móc không? Có bắt Bộ Quân nhu phải làm việc theo đúng những nguyên tắc hành chính không? Tuyệt nhiên không. Ông qua Washington tìm kiếm khí giới và tàu cho lục quân và thuỷ quân Anh. Và ông dắt tôi đi theo.

Tới Washington, chúng tôi thấy rằng người Mỹ đã thiết lập cả một chương trình sản xuất. Họ đã nghiên cứu kế hoạch cực tỉ mỉ, coi trên giấy, ra vẻ đồ sộ lắm. Các kế hoạch đó đóng lại thành tập rất đẹp đẽ, có tài liệu còn đem in nữa, thật là tuyệt khéo, không còn chê vào đâu được. Nhưng trong cái công trình lí thuyết đẹp đẽ đó, có một điểm không ổn: là kế hoạch không hợp với nhu cầu của các nước Đồng minh.

Nhiệm vụ của tôi là giải thích cho Chính phủ Mỹ hiểu điều đó. Tôi phải chứng minh rằng Chính phủ Washington sản xuất khí giới theo khả năng vĩ đại của Mỹ, chứ không phải theo những suy tính tỉ mỉ của các nhà chuyên môn lập kế hoạch.

Muốn vậy thì Chính phủ Mỹ phải bỏ lề lối cũ đi mà ứng biến theo một đại quy mô chưa từng thấy mới được.

Tạp chí của chính quyền: Industsial Mobilisation for war (Động viên kĩ nghệ cho chiến tranh) ghi lại nỗi xúc động mà chúng tôi đã gây ra ở Washington. Chúng tôi bất chấp những nghi thức ngoại giao, lặp đi lặp lại hoài quan điểm của chúng tôi với các nhà lãnh đạo ở toà Bạch ốc, với ông Phó Tổng thống và trong tất cả các cuộc tiếp xúc khác.

Tôi phải chiến đấu với Tổng thống Roosevelt, tấn công ông liên tiếp bằng thư từ, thuyết minh; trong các cuộc hội đàm riêng, tôi ráng chứng minh cho ông thấy rằng phải bỏ mọi kế hoạch đi mà xông vào con đường sản xuất quy mô khổng lồ mới được. Cuộc vận động của chúng tôi hăng hái tới mức tất cả Washington phải tham dự vào, cả những nhật báo nữa, gây một sự kích thích mạnh trong mọi giới.

Lí lẽ tôi đưa ra đều dựa trên kinh nghiệm bản thân của tôi. Tôi cho rằng nước Mỹ năm 1942 có thể sản xuất một mình được:
45.000 xe thiết giáp, 17.700 đại bác chống chiến xa, 45.000 đại bác phòng không, 24.000 phi cơ khu trục, và nhiều chiến cụ khác nữa.

Các nhà chuyên môn lập kế hoạch la lên, bảo tôi có điên khùng mới đặt vấn đề như vậy.

Không nghi ngờ gì nữa, nếu Tổng thống Roosevelt không có óc thực tế để nhận thấy giá trị đề nghị của chúng tôi rồi chấp thuận nó thì người ta đã theo chương trình của các kế hoạch gia đó rồi. Và nếu chủ trương của các kế hoạch gia trong phòng giấy đó mà thắng thì Đồng minh đã không thắng được Đức năm 1945.

Nhờ Tổng thống Roosevelt mà người Mỹ chấp nhận dự tính của chúng tôi về khả năng sản xuất. Người ta lập ngay một chương trình chế tạo cần tới hàng tỉ Mỹ kim rồi đưa qua Quốc hội biểu quyết. Nhờ chương trình đó mà chúng ta mới đè bẹp quân địch được về phương diện võ bị.

Rốt cuộc chẳng những người Mỹ thực hiện được mà còn vượt chương trình sản xuất đó nữa. Phương pháp ứng biến đã thắng thủ tục kế hoạch.
Thời bình cũng như thời chiến, hễ gặp cơn nguy, thì luôn luôn phương pháp ứng biến tỏ ra có hiệu quả đặc biệt. Người nào bị cột chặt vào thủ tục thì chưa chiến đấu đã thua rồi vì bỏ phí quá nhiều thì giờ để suy nghĩ và do đó, bị biến cố vượt mất. Người biết ứng biến đã lựa xong được một chiến thuật mới mà kẻ giữ thủ tục vẫn chưa xét xong các khía cạnh của vấn đề.

Nhưng chỉ nên ứng biến trong khi còn kịp thắng được tình thế. Theo thủ tục hành chính cho tới khi mọi việc đã hỏng, rồi hi vọng rằng lúc đó còn có thể ứng biến để lật lại tình thế như một phép mầu là hi vọng hão. Phải biết ứng biến kịp thời từ khi những khó khăn đầu tiên mới xuất hiện. Lúc đó, dễ diệt chúng lắm, để muộn thì không sao thắng chúng được nữa.
Người nào biết quyết định mau mắn, rồi lại biết mau mắn bỏ những quyết định đó nếu thấy nó không có kết quả tốt thì gặp những tình thế ghê gớm nhất, cũng có thể lợi dụng nó được.

Biết ứng biến mau mắn, chuyển họa thành phúc thì nhất định là thành công.

Vậy phải coi chừng những con người có tinh thần cứng nhắc, cố chấp. Con người ngồi êm ái trong chiếc ghế bành rồi vui vẻ trình bày tại sao việc này không làm được, việc kia làm không được thế nào cũng thua con người đại đởm, chịu khó tìm cách làm cái việc không thể làm được đó.
Nói cách khác: bạn nên coi chừng đấy, đừng mắc cái chứng thư lại. óc quá chú trọng tới giấy tờ, nguyên tắc hành chính là kẻ thù của óc quyền biến.

Các nhà tổ chức luôn luôn có khuynh hướng tổ chức quá mức mà sự tổ chức quá mức, quá tỉ mỉ đưa xí nghiệp tới sự sụp đổ.
Điều đó được chứng minh ở Liên bang Xô Viết rõ hơn ở đâu hết. Liên bang Xô Viết tin ở chính sách thiết lập kế hoạch sản xuất dài hạn và kiểm soát chặt chẽ từng ngành kĩ nghệ một. Chính Xtalin kể lại cuộc đàm thoại dưới đây giữa ông và một ủy viên nhân dân có trách nhiệm tổ chức các nông trang tập thể.

Xtalin: - Công việc gieo mạ tới đâu rồi?
Ủy viên: - Thưa đồng chí Xtalin, đồng chí hỏi về công việc gieo mạ ư? Thì lúc này chúng tôi chỉ lo tiến hành công việc đó.
Xtalin: - Tốt, rồi sao?
Ủy viên: - Chúng tôi sẽ nghiên cứu tỉ mỉ từng tiểu tiết một của vấn đề.
Xtalin: - Vậy thì tới đâu rồi?
Ủy viên: - Thưa đồng chí Xtalin, đương có sự thay đổi. Một sự thay đổi quyết định.
Staline: - Rồi làm sao nữa?
Ủy viên: - Chúng tôi có thể nói rằng sẽ có một sự tiến bộ vĩ đại.
Xtalin: - Vậy thì công việc gieo mạ tiến tới đâu rồi?
Ủy viên: - Thưa đồng chí Xtalin, tới hôm nay vẫn chưa khởi sự ạ.

Chắc chắn là các nhà tổ chức có một vai trò lớn trong hoạt động kinh doanh của loài người. Nhưng vai trò đó không bao giờ được coi là chủ yếu vì nếu vậy thì tổ chức sẽ hóa ra vô ích.
Người thành công bẩm sinh đã có tinh thần tổ chức nhưng sở dĩ thành công là vì không chịu nô lệ óc tổ chức. Người đó không khi nào kiên nhẫn chịu đựng những cuộc họp kéo dài không dứt, trong đó người ta chỉ đua nhau múa mỏ và ngăn chặn mọi hành động.

Người thành công cũng không cho các “kế hoạch” một giá trị quá đáng. Kế hoạch có thể sai. Khi thấy sai, người ta lại lập những kế hoạch mới một cách rất kĩ lưỡng để đem ra thực hiện nhưng trước khi thực hiện phải trình lên cấp trên để được chấp thuận đã và tới khi được chấp thuận thì tình thế đã thay đổi hẳn rồi, không thể đem thực hiện được nữa.
Nếu phải đợi phản ứng của một cơ quan, một tổ chức, một cuộc họp thì không thể nào đối phó kịp với một tình thế bất ngờ.


Đó là một bài học mà không bao giờ tôi quên được. Cho nên tôi xin khẩn khoản nhắc các vị chủ xí nghiệp phải đặc biệt coi chừng hoạt động của các phòng quản lí, đừng để họ hoạt động trái với quyền lợi của hãng. Đặt ra phòng quản lí là để cho công việc chạy chứ không phải để ngăn cản công việc.

Nếu ta không coi chừng thì nhân viên tổ chức đáng lẽ phục vụ kĩ nghệ sẽ biến thành những ông chủ độc tài mất. Tới mức đó thì xí nghiệp bắt đầu suy sụp rồi. Sự tổ chức quá mức là kẻ thù của sự hoạt động trong công việc kinh doanh.

Trong chiến tranh, quốc gia thắng được nhờ các người chỉ huy biết ứng biến; nhưng, các nhà tổ chức vẫn có thể giữ vai trò quan trọng trong đời sống kinh tế. Trong hoàn cảnh đó, chính phủ thành khách hàng duy nhất, tiêu thụ tất cả những sản phẩm trong nước. Trên thị trường không còn luật cung cầu nữa, mà mọi sự đổi chác đều theo nguyên tắc này: giá bán bằng giá vốn cộng thêm mấy phân lãi. Do đó mà năng xuất giảm đi, tiền công tăng lên một cách tai hại; trong các khu vực hoạt động kinh tế, chỉ nhờ có lòng ái quốc mà người ta hãm bớt được mọi sự quá lố.

Khi thái bình trở lại, phải một thời gian lâu tình trạng đó mới mất được. Các nhà sản xuất lúc đầu vẫn theo lối cũ trong thời chiến: Định giá bán bằng giá vốn cộng cới mấy phân lãi; còn các nhà cầm quyền cũng không vội gì từ bỏ cái uy quyền lớn của mình, uy quyền kiểm soát kĩ nghệ. Người ta không thèm nghe lời những kẻ đòi thay đổi tình thế, người ta bỏ qua những cơ hội mới. Các nhà chuyên môn về kế hoạch vẫn làm mưa làm gió được trong một thời gian.

Nhưng dần dần sự kiểm soát của chính phủ nới lỏng ra mà năng suất trong các xí nghiệp tăng lên, kinh tế lấy lại sức. Và môi trường hoạt động lại mở rộng cho sự tự do kinh doanh.

Còn một nguy hại nữa cũng liên quan tới sự tổ chức quá mức. Tôi muốn nói tới cái nguy hại giao một cơ sở kinh doanh mới thành lập cho những người rất thạo việc, “cái gì cũng biết”. Người ta thường nghĩ rằng muốn cho một xí nghiệp thịnh vượng thì phải tìm cho được người nào có nhiều kinh nghiệm nhất mà giao cho việc điều khiển. Và người ta tự nhủ một con người như vậy phải là người đã thành công trong nhiều xí nghiệp. Người ta bèn nhờ cậy người đó điều khiển xí nghiệp mới thành lập của mình, tin chắc rằng trước kia người đó đã thành công thì không lí gì bây giờ lại thất bại.

Khốn nỗi, trong thực tế không luôn luôn như vậy. Nói cho đúng thì cách làm ấy rất sai lầm. Vì áp dụng nó mà xảy ra rất nhiều lầm lẫn và thất bại. Thường khi - tôi muốn nói rất thường nữa - lựa một người như vậy là bạn phải chịu đựng một ông già mệt mỏi về thể chất và tinh thần, ý kiến hẹp hòi và không muốn bỏ lối làm việc cũ của mình. Đa số họ là những người hẹp hòi, cố chấp, không chịu nhìn rộng ra chung quanh, không có tinh thần ứng biến và do đó không thể đối phó với tình thế mới trong một thế giới luôn luôn thay đổi.

Muốn mở một xí nghiệp mới thì phương pháp thích nghi nhất là lựa những người mới, muốn vậy phải giỏi tâm lí, biết bản tính con người. Những người mới đó, có tài năng, sẽ học nghề và sẽ mau có kinh nghiệm. Trước hết phải biết mình cần những đức nào ở người mình sẽ giao việc, rồi mới tìm những người có những đức đó, những đức chưa được đem thi thố nhưng chỉ đợi có dịp là phát triển. Nếu người bạn lựa thực sựcó những đức đó thì bạn có thể chắc chắn rằng bạn là một người sung sướng và mọi việc sẽ xảy ra như ý muốn của bạn.

Những người như vậy sẽ biết nắm lấy mọi cơ hội thuận thiện. Họ có ích cho xã hội.

“Sung sướng thay kẻ nào tìm thấy sức mạnh ở lòng tin mà tấm lòng hợp với chí hướng của anh. Đi qua cái thung lũng đau khổ này, kẻ đó sẽ đào một cái giếng và các hồ sẽ đầy nước”.


CÁCH KINH DOANH

Cách Dùng Chìa Khóa Số I

Viết cuốn này tôi muốn cho độc giả thấy rằng ba điều kiện căn bản cho sự thành công là có lương thức, ham hoạt động và sức khoẻ.
Nếu chỉ có hai trong ba điều kiện đó thôi thì cũng có thể đi khá xa được; nhưng phải có đủ cả ba mới tiến xa, xa lắm được.

Có ngoại lệ nào để chứng minh quy tắc đó không? Tôi chỉ thấy có mỗi một trường hợp có thể coi là ngoại lệ, trường hợp Franklin Delano Roosevelt. Roóevelt là một danh nhân mà sức khoẻ thật là tệ hại. Nếu ông không mắc một bệnh nặng thì chắc gì ông đã thành một vĩ nhân.
Trái lại, trong suốt cuộc đời thành công kỳ dị của Huân tước Winston Churchill, luôn luôn ta thấy ông có đủ ba chìa khoá đó: một lương thức vững vàng, một sức hoạt động dồi dào, một thể chất gang thép.
Nhìn lại cuộc đời Churchill, ta thấy rằng tuy ông bẩm sinh đã có sẵn những điều kiện đó, nhưng ông đã biết luyện tập thêm để cải thiện lương thức, tăng cường sức hoạt động và giữ gìn sức khoẻ. Nếu chúng ta, ngay từ hồi trẻ, quyết tâm tu luyện những đức đó, thì chắc chắn có thể thành công rực rỡ trong nghề mình đã lựa.

Trong đời không có gì chua xót bằng sự thất bại. Sở dĩ nó chua xót nhất là vì dường như bao giờ cũng xảy ra do một sự lầm lỡ mà ta có thể tránh được. Sự thất bại không phải là do tiền định. Ai cũng có thể thành công trong cuộc đời của mình.

Đáng buồn là trong đa số các trường hợp, phải mất nhiều thì giờ, bỏ qua nhiều dịp may rồi chúng ta mới tìm thấy được xu hướng tự nhiên của chính mình. Do đó mà có lầm lỗi. Một thanh niên có thể lựa một nghề không hợp với mình mà hóa ra thất bại nhưng cũng có thể lựa được một nghề hợp với mình mà cũng vẫn thất bại vì không được hoạt động trong một lĩnh vực thực hợp với mình, thành thử bị chủ đánh giá thiếu khả năng, không giúp được gì hoặc giúp rất ít cho hãng. Thanh niên đó có thể tự chấp nhận sự thất bại của mình, điều đó mới đáng lo nhất, vì một khi chịu nhận rằng mình thất bại thì đã thành con người bỏ đi rồi.

Nhưng bất kì người nào hồi trẻ lao tâm mệt trí một cách vô ích để làm một việc không hợp với mình đến nỗi thất bại, cũng có thể đổi nghề mà thành công rực rỡ trong một lĩnh vực hoạt động khác. Tôi xin kể một thí dụ thực tế: nghề bán hàng cần nhất đức lạc quan; nhưng chính cái đức lạc quan đó có thể bất lợi cho một hãng buôn nếu đem dùng nó vào công việc tài chính. Vậy một hại trong ngành tài chính có thể đưa bạn tới thành công trong ngành bán hàng. Cho nên đừng thấy một thanh niên mới thất bại lần đầu mà đã vội bảo rằng con người đó bỏ đi. Cho người đó thử một việc khác, biết đâu người đó chẳng thành công.

Huân tước Reading mới đầu tập sự thủy thủ trên một chiếc tàu. Chắc ông không phải là một thủy thủ giỏi. Tôi ngờ rằng xếp của ông phải lắc đầu phàn nàn: "Chú em này làm việc dở. Không bao giờ nên thân đâu". Mà sự thực, nếu cứ ở trong ngành thuỷ quân thì ông tất đã chẳng làm nên công trạng gì hết. Nhưng ông đã bỏ ngành thủy quân và ông đã tiến tới đâu? Tới chức Trưởng quan Tư pháp của Anh rồi tới chức Phó vương ấn Độ.

Trong mọi việc, sự thành công một phần là do định mệnh, một phần là do ý chí tự do của mình. Chúng ta không thể tạo ra được thiên tài, nhưng có thể bồi bổ hoặc tiêu diệt nó.

Những điều kiện nào đưa tới thành công? Tôi xin lặp lại lời đáp của tôi: lương thức, tức óc phán đoán (sáng suốt, thực tế), hoạt động và sức khoẻ. Quan trọng nhất là lương thức.

Bất kì trong công việc nào, cũng cần có lương thức trước hết. Nhiều người xây dựng được những lí thuyết rất hay, nhưng không thực hiện nó được. Thiếu lương thức thì những ý tưởng tố đẹp của họ chỉ đưa họ tới sự sụp đổ.

Nhờ có tài năng thiên phú, người ta có thể đi thẳng vào trung tâm vấn đề, như một mũi tên nhắm trúng đích trong khi cả ngàn mũi khác bắn trượt ra ngoài hết; nhưng phải có lương thức thì ta mới ghi nhận được những điều ta cần phải học hỏi ở trong xã hội, để biết rõ hơn về xã hội và có định hướng hoạt động mà ảnh hưởng lại tới xã hội. Lương thức vừa là khả năng tiêu hóa tri thức vừa là khả năng ứng dụng những tri thức đó.

Nhưng có lương thức mà thiếu đức hoạt động thì cũng không có kết quả. Cũng như cối xay bột, phải đổ gạo vào, nó mới xay thành bột được. Hoạt động tức là đổ gạo vào cối.
Cho nên luôn luôn phải chú ý, sẵn sàng. Có thể trong một lúc bỏ lỡ một cơ hội rất tốt và chỉ cần sơ ý một chút là mắc một lỗi lầm không thể tha thứ được. Văn hào Kipling bảo: “Ai muốn làm César ở bất kì chỗ nào thì phải biết rõ mọi điều ở khắp nơi”. Người nào biết rõ một điều ở khắp nơi thì không để lỡ một cơ hội nào hết.

Bẩm tính con người hầu hết là biếng nhác, vô hi vọng hoặc hoạt động một cách tuyệt vọng. Hoàn cảnh có thể hướng họ về phía này hay phía khác, nhưng không có người nào bị cấm làm việc. Tài trí cần được sử dụng một cách có ý thức, vì vậy mà sự hoạt động phải được lương thức nâng đỡ. Muốn hoạt động có hiệu quả cao, thì phải biết tập trung; thuật tập trung mà ta có thể học bằng nhiều cách, là một điều kiện quan trọng nhất cho sự thành công. Nếu đã luyện được đức hoạt động rồi, thì đừng bao giờ để cho nó phân tán.
Nhưng sức khoẻ mới là nền tảng của cả lương thức lẫn hoạt động, và do đó, là nền tảng của sự thành công. Không có sức khoẻ thì việc gì cũng hóa khó. Nếu sáng dậy người ta đã quạu quọ thì làm sao trong ngày, óc có thể sáng suốt được, và có thể tỏ ra có lương thức được? Bị một bệnh nan y thì ai là người có thể làm việc tích cực được?
Tương lai thuộc về những người chịu tập thể dục mỗi buổi sáng miễn là đừng quá độ. Không một thương nhân nào có thể hi vọng thành công được nếu không rèn luyện cơ thể đúng phương pháp, nhưng phải coi chừng đấy, đừng như hạng lực sĩ tưởng rằng hễ thắng được mình là thắng được thế giới; niềm tin đó nguy hiểm lắm. Hạng lực sĩ không bao giờ nghĩ tới sự sẵn sàng làm việc mà chỉ nghĩ tới chuyện thắng kẻ khác trong một cuộc đua nào đó thôi. Lúc nào óc họ cũng có thể đưa họ tới sự thất bại, sự chán chường, bất lực.

Sự đeo đuổi khoái lạc cũng có tính chất phù du không kém. Thời gian và thói quen đều diệt cái thú của mọi sự tiêu khiển. Thú vui buổi tối đâu có đủ bù cái khổ nhức đầu sáng sớm hôm sau.

ở tuổi trung niên người ta thường mới thành công trong công việc hàng ngày; đó là tuổi dễ chịu nhất trong đời người vì những gắng sức trong tuổi thanh xuân tới lúc đó mới chín muồi.

“Thú vui thoảng qua như mây nổi”. Tôi không ưa những thứ phù vân và tôi cho rằng đời sống phải là một sự phối hợp điều hòa giữa lao động và nghỉ ngơi, hoan lạc. Tôi có thể nói chắc rằng trong sự phối hợp đó, nếu có một yếu tố nào phải lấn yếu tố kia, thì yếu tố đó chính là lao động. Lao động nhiều quá không có hại bằng hoan lạc nhiều quá.

Chưa bao giờ như lúc này, thế giới rộng mở bát ngát đến tận chân trời với rất nhiều cơ hội cho những ai có khát vọng thành công, mong muốn được làm việc một cách bền bỉ, kiên trì và sáng tạo, có ý thức. Không một trở ngại nào từ phía con người có thể ngăn con đường của họ. Không có gì cấm họ từ cảnh nghèo hèn mà leo lên được những đỉnh cao của giàu sang và quyền thế.

Cần luôn nhắc lại hoài rằng kẻ nào chịu khó thì có thể cải thiện lương thức, rèn luyện đức hoạt động và giữ gìn sức khoẻ của mình được.
Đó là nền tảng của sự thành công.

Wednesday, January 30, 2008

Chén tình xuân dược


Monday, February 26, 2007
Người Trung Quốc từ xa xưa đã dùng chữ xuân (mùa xuân) để làm một uyển ngữ (euphemism) mỗi khi nói đến tính dục. Họ gọi thú vui chăn gối là xuân sự, dâm thư là xuân sách, xuân thư, và các loại thuốc kích dục là xuân dược, xuân phương...

Xuân dược trong tiếng Anh là aphrodisiacs. Từ này mượn tên nữ thần Aphrodite. Trong thần thoại Hy Lạp, nàng là thần tình dục, sắc đẹp, đam mê xác thịt... Nhưng người cổ La Mã lại mệnh danh nàng là nữ thần Venus.

Ở nhiều nước Đông Tây, từ xưa đến nay con người vẫn tin tưởng rằng một số loại thức ăn, thức uống (huyết nhục của động vật, côn trùng, cây cỏ, nhất là rượu) có khả năng đặc biệt là làm tăng ham muốn tính dục, trợ giúp người ta kéo dài thú vui chăn gối. Các danh tác như Kinh yêu đương (Kama Sutra, thế kỷ 4 trước Công nguyên, Ấn Độ), Tố nữ kinh (thế kỷ 1-3, Trung Quốc), Vườn thơm (Hương viên, thế kỷ 16, Ả Rập)... đều dành một số trang để hướng dẫn về xuân dược.

Một số thức ăn được xem là xuân dược là do sự liên tưởng về hình dáng của nó tương tự với cơ quan sinh dục nam hay nữ. Hình dáng con sò khiến người ta nghĩ rằng phụ nữ ăn nhiều sò thì gia tăng khoái cảm. Chiếc sừng tê vểnh ngược lên gợi ra hình ảnh dương vật sung mãn. Tính chất đặc thù của một số động vật cũng khiến người ta tin rằng loài động vật đó chính là xuân dược. Chẳng hạn, cọp rất dũng mãnh nên dương vật của cọp là xuân dược. Rùa đen nổi tiếng rất dâm nên trứng rùa đen ăn sống với muối chanh cũng được xem là xuân dược.

Một số thực phẩm được xem là xuân dược

- Sâm Ấn Độ (Ashwaganda, còn gọi là Ajagandha, Kanaje Hindi, Samm Al Ferakh) thuộc một họ với cây cà độc dược (solanaceae, nightshade). Mọi bộ phận của cây đều dùng làm thuốc. Trước khi phơi khô, rễ tươi thường được nấu với sữa để loại bỏ các thành tố không tốt trong rễ. Quả của nó có thể dùng để làm đông sữa trong việc chế tạo phô mai.

- Măng tây (Asparagus): Chứa ít ca-lo-ri, ít muối, không có cholesterol, chứa nhiều chất xơ.

- Sô-cô-la (Chocolate): Được xem là xuân dược vì chất phenethylamine trong sô-cô-la kích dục ở mức độ nhẹ. Đó cũng là lý do các tình nhân hay chọn sô-cô-la làm quà tặng nhau.


Sô-cô-la

- Cây tráng dương (Damiana): Mọc ở Trung Mỹ và Nam Mỹ; lá của nó thường được người dân Trung và Nam Mỹ làm trà uống để kích dục hoặc đốt lá xông khói để thư giãn.

- Cây bạch quả (Ginkgo biloba): cũng được gọi là cây ngân hạnh, mọc dại ở nhiều nơi của tỉnh Chiết Giang. Hạt ngân quả được người Trung Quốc dùng nấu cháo trong những dịp đặc biệt như ngày Tết hay lễ cưới. Y học ngày nay dùng chế tạo thuốc Giloba. Tính năng của nó là trị liệu suy tuần hoàn não, các di chứng của tai biến mạch máu não và chấn thương sọ não, bệnh lý mạch máu ngoại biên, bệnh lý võng mạc, rối loạn tuần hoàn mắt-tai-mũi-họng, phòng ngừa và làm chậm tiến trình lão hóa giảm trí nhớ (thường gọi là bệnh Alzheimer). Tuy nhiên dân gian cho rằng cây bạch quả có thể giúp hưng phấn tính dục.

- Nhân sâm (Ginseng): Có nhiều loại nhân sâm của Trung Quốc và Triều Tiên. Thân rễ của nhân sâm dùng trị bệnh tiểu đường loại 2; ngoài ra nó còn giúp hưng phấn tính dục và trị rối loạn cương dương của nam giới.

- Cây Kava (tên khoa học Piper methysticum): Một loại mọc ở quần đảo Polynesia ở Thái Bình Dương, rễ cây được dùng chế thành rượu. Kava trị hiệu quả bệnh ung thư buồng trứng và bệnh bạch huyết (leukemia). Ngoài ra, nó cũng được dùng như một loại xuân dược.

- Cây Maca: Thực phẩm truyền thống và cũng là thảo dược của dân Peru. Nó được xem là thực phẩm cao dinh dưỡng và cũng là thảo dược giúp tráng kiện và sung mãn trong sinh hoạt tính dục.

- Rượu thuốc Mama Juana: Một thức uống làm bằng vỏ cây và thảo dược ngâm trong rượu đỏ pha mật ong, tương truyền có thể gia tăng sinh lực và hưng phấn tính dục.

- Sò (Oysters): Thường được xem là xuân dược cho phái nữ.

- Cây Yohimbe: Thường được chế thành thuốc làm dãn nở đồng tử và trị bệnh rối loạn cương dương. Nó cũng được dùng làm xuân dược, tuy nhiên nghiên cứu lâm sàng cho thấy nó không trị hiệu quả bệnh bất lực, còn tính năng gây hưng phấn chỉ là do đồn đại.

- Cây thích cần biển (Eryngium maritimum): Một loại thuộc họ thích cần (Eryngium) mọc ở vùng duyên hải của châu Âu. Thời Elizabeth của nước Anh, nó từng được xem là xuân dược.


Khoai tây

- Khoai tây: Thời xưa khoai tây được xem là xuân dược. Thời Shakespeare được gọi là “quả táo của tình yêu: Apples of Love”. Các nhà nghiên cứu thảo dược cho rằng khoai tây có thể trị nhiều bệnh, từ tiêu chảy đến lao phổi.

- Sừng tê (Rhinoceros horn): Người Trung Quốc không dùng sừng tê làm xuân dược; tuy nhiên một vài bộ tộc ở miền Bắc Ấn Độ thì dùng sừng tê để gây hưng phấn và giúp đàn ông dẻo dai trong giao hợp.

- Dương vật cọp: Được xem là xuân dược tại Trung Quốc, Đài Loan và Hàn Quốc. Một tô xúp dương vật cọp có thể bán với giá 350 USD.

- Trứng rùa: Ăn sống với muối và chanh, tương truyền giúp tráng dương.

- Nấm đất (Truffle): Người Hy Lạp và La Mã xem là xuân dược vì mùi xạ hương của loại nấm hiếm này gây kích thích và họ nghĩ rằng ăn nấm đất thì làn da nhạy cảm hơn.

- Tinh dịch cá (Fish milt): Tinh dịch cá và tinh dịch của các động vật nhuyễn thể (mollusks: thân mềm) cũng được xem là xuân dược.

- Hải sâm (Sea cucumber): Loại thực phẩm có dinh dưỡng cao đồng thời cũng giúp tráng dương bổ thận.

Mặc dù một số người nghi ngờ, cho rằng xuân dược chỉ là một biện pháp tâm lý, nhưng phần đông dân gian vẫn tin “ăn gì bổ nấy”. Những người quá chú trọng vào thú vui thân xác vì thế dễ mê tín, ăn cả những thứ “không giống ai”. Ngày nay, mặc dù phương Tây đã có các tân dược giúp “ông uống bà khen”, nhưng phần đông các bác sĩ, nhà tư vấn hôn nhân đều khuyên rằng tình dục chỉ là một phần của tình yêu, không nên đồng hóa tình yêu với tình dục.

Trần Thế Hương

Một chiều ngược gió Thơ   »   Việt Nam   »   Hiện đại   »   Bùi Sim Sim   Em ngược đường, ngược nắng để yêu anh Ngược phố tan tầm, ngược chi...