Sunday, October 28, 2007

Perfect Spy

Đọc "Perfect Spy" để hiểu rõ cái đau của chính quyền Mỹ xưa và nay vốn rất tự hào về mạng lưới tình báo của họ. Ngày đó, chàng trai trẻ Phạm Xuân Ẩn sang Mỹ với $1,000 trong tay (được chính ông Mười Hương (3) trao) đã gây được sự chú ý tại trường OCC (Organe County College). Ai chú ý? Đó là giáo viên; đó là sinh viên; quan trọng hơn; đó chính là cơ quan tình báo Mỹ CIA. Điệp viên CIA đã nhắm trước chàng SV PXA, đã chọn SV PXA để làm việc cho chính họ tại Sài Gòn sau khi hòan thành khóa học tại California. Chính vì vậy, họ đưa SV PXA đi gặp biết bao nhiêu nhân vật quan trọng; chính khách có, nhà báo có, giáo viên có, luật sư có.... Để rồi, tất cả đều bị giáng một đòn nặng nề khi biết ra ông 2T chính là cán bộ tình báo của VC, của ta. Mạng lưới TBCM VN đã thành công khi mượn tay Mỹ để đào tạo cho ta một cán bộ tình báo lẫy lừng, nói tiếng Anh tốt và hơn hết hiểu nước Mỹ và chính quyền Mỹ quá tốt.

Nhưng hay ở chỗ, ông không vì làm tình báo cho VC mà quên đi bạn bè và gia đình. Ông đã đích thân giúp đỡ ông Trần Kim Tuyến (giám đốc TB VNCH) chạy thóat đi nước ngòai, đã đưa gia đình tạm lánh sang nước ngòai cho an tòan. Trong con tim mình, ông luôn dành cho bạn bè và người thân một chỗ đứng nhất định. Chính vì thế, không một ai xem ông là kẻ phản bội cho dù họ là những đồng nghiệp từng làm chung với ông trong các tòa sọan báo trước 1975, hoặc những người quen biết ông đứng trong hàng ngũ VNCH ngày trước.

Tác giả cuốn sách còn cảm phục nếp sống thanh tao và giản dị của ông. Ông đâu có cần gì, cho dù là danh vọng hay tiền tài. Những gì ông có, ông đã cống hiến cho đất Mẹ Việt Nam rồi. Vậy nên, cho dù có những lúc không được đối đãi đúng mức, ông vẫn là ông, một con người yêu nước nồng nàn, một chiến sĩ cách mạng trung kiên. Trong nhà, ông chỉ nuôi ba con vật với những ý nghĩa sâu xa "con chim dạy ta biết hót (nói), con cá dạy ta biết im lặng và con chó dạy ta biết trung thành" (4). Cá nhân tôi hiểu rằng, nói đúng lúc - im lặng đúng chỗ - trung thành với đất Mẹ Việt Nam là châm ngôn giúp ông tỏa sáng trong ngành tình báo Việt Nam và cả thế giới.

Cuốn sách này ra đời và được đón nhận chẵng những tô đậm nỗi đau của CQTB Mỹ và còn làm bật lên sự ám ảnh về cuộc chiến tại Việt Nam trước 1975. Thành công sao được khi Việt Nam luôn có những con người như ông Hai Trung. Hãy đọc những gì ông Hai Trung nói về cuộc chiến chống Mỹ "...Hòa bình mà tôi chiến đấu để đạt được có thể làm kiệt quệ đất nước này, nhưng chiến tranh có khi còn giết chết nó. Dù tôi yêu nước Mỹ, nhưng nước Mỹ không có quyền gì ở nước này. Chúng tôi phải tự giải quyết vấn đề của mình..."

Từ sâu thẳm đáy lòng, một lần nữa, xin được thắp nén nhang lòng cho ông, kính mong ông an nghỉ thanh thản ở miền Lạc Cảnh.

-----------------------------------------------------------------------------------

Xin mời bạn đọc cùng đọc một vài ý kiến về ông 2T và cuốn sách này của chính tác giả Larry Bauman và nhiều người đọc khác (5) :

"... Ông Ẩn là người khá thú vị, rất hoạt ngôn, biết cách dẫn dắt câu chuyện với khả năng nói tiếng Anh xuất sắc. Ông khá tự nhiên khi tiếp xúc với tôi – một người Mỹ. Theo quan sát của tôi, những người Việt Nam khác khá thụ động và cảnh giác trước người nước ngoài. Họ thường xem người mình đang tiếp xúc là ai trước khi bắt chuyện. Ông Ẩn thì không thế. Tôi cảm thấy rất thoải mái khi nói chuyện với ông. Có lẽ đó cũng là điều khiến ông trở thành một điệp viên giỏi, vì ông làm người khác cảm thấy thoải mái khi trao đổi thông tin...", trích lời của chính ông Larry khi trả lời phỏng vấn đài BBC vương quốc Anh.

"I was taken aback by An's working against the U.S. after having made so many friends here, how well the VietCong/NVA infiltrated U.S. planning, and how long ahead their thinking ran. The book also brings an eerie sense of wondering what is happening along these same lines now in Iraq"

"As a former Marine sniper with two straight years in the Vietnam War, the early part, I couldnt pass this book up. An, the spy, is the perfect spy and by the end of the book you can see he duped our press, his 'friends', not only in Vietnam during the war, but all the way to his recent death. He certainly played a central part in the demise of our strategy and as one soldier to another, my hat goes off to him. He was good at what he did and so were my fellow Marines and I. He fought for his country in his way and we in ours. An incredible man", written by G.E. Kugler, tác giả quyển sách "The World's Most Powerful Leadership Principle".

"I read this book in a single afternoon. I picked it up by chance, intended to browse through the first few pages, then ended up finishing the whole book. This is a fascinating book about a fascinating life. Professor Berman not just details An's life, but also paints a vivid picture of the Saigon foreign press corp during the height of the war, the Tet offensive, the Laos incursion and the North's final push for Saigon. The analysis on the strategic value of An's information to the North is highly illuminating and provides an interesting glimpse on the inner working of the war machines of both sides", by Linh Vuong, California.

"During an interview on NPR, Berman was asked by the host if An had lied to him. "An probably took 80% of his secrets with him to his grave," admitted Berman", by Pham Xuan Quang, Orange County, California.

"This is an extraordinary story, one that offers new explanations of several key events of the war…Berman's book appears 32 years after the war, yet, amazingly, adds significantly to our understanding of what happened. Students of American failures—who have had so much new material to ponder—will be richly rewarded by reading this book", by Robert Kaiser, Washing Post.

"...many of the American reporters he knew still respected his journalistic skill. Drawing on extensive interviews with An and a number of his Vietnamese and American friends, Berman recounts a remarkable story. Perhaps he could have emphasized more strongly the deadly results of An's intelligence assistance to the Communists. Nonetheless, this is a fascinating account of a complex man who loved his homeland, as well as the United States and the profession of journalism. Highly recommended for both public and academic libraries", by A.O. Edmonds, Library Journal

"... ông vừa là điệp viên, vừa là nhà chiến lược. Ông có mạng lưới liên lạc sâu sát với người Mỹ và có khả năng phân tích tình huống xuất sắc. Họ chưa bao giờ bắt được ông. Ông là điệp viên hòan hảo..." trích phát biểu của phóng viên người Pháp Jean-Claude Pomonti.

FATHER FORGETS

FATHER FORGETS W. Livingston Larned condensed as in "Readers Digest" Listen, son: I am saying this as you lie asleep, one little paw crumpled under your cheek and the blond curls stickily wet on your damp forehead. I have stolen into your room alone.
Just a few minutes ago, as I sat reading my paper in the library, a stifling wave of remorse swept over me. Guiltily I came to your bedside.
There are the things I was thinking, son: I had been cross to you. I scolded you as you were dressing for school because you gave your face merely a dab with a towel. I took you to task for not cleaning your shoes. I called out angrily when you threw some of your things on the floor.
At breakfast I found fault, too. You spilled things. You gulped down your food. You put your elbows on the table. You spread butter too thick on your bread. And as you started off to play and I made for my train, you turned and waved a hand and called, "Goodbye, Daddy!" and I frowned, and said in reply, "Hold your shoulders back!"
Then it began all over again in the late afternoon. As I came up the road I spied you, down on your knees, playing marbles.
There were holes in your stockings. I humiliated you before your boyfriends by marching you ahead of me to the house.
Stockings were expensive-and if you had to buy them you would be more careful! Imagine that, son, from a father!
Do you remember, later, when I was reading in the library, how you came in timidly, with a sort of hurt look in your eyes?
When I glanced up over my paper, impatient at the interruption, you hesitated at the door. "What is it you want?" I snapped.
You said nothing, but ran across in one tempestuous plunge, and threw your arms around my neck and kissed me, and your small arms tightended with an affection that God had set blooming in your heart and which even neglect could not wither.
And then you were gone, pattering up the stairs.
Well, son, it was shortly afterwards that my paper slipped from my hands and a terrible sickening fear came over me. What has habit been doing to me? The habit of finding fault, of reprimanding-this was my reward to you for being a boy. It was not that I did not love you; it was that I expected too much of youth. I was measuring you by the yardstick of my own years.
And there was so much that was good and fine and true in your character. The little heart of you was as big as the dawn itself over the wide hills. This was shown by your spontaneous impulse to rush in and kiss me good night. Nothing else matters tonight, son. I have come to your bedside in the darkness, and I have knelt there, ashamed!
It is feeble atonement; I know you would not understand these things if I told them to you during your waking hours. But tomorrow I will be a real daddy! I will chum with you, and suffer when you suffer, and laugh when you laugh. I will bite my tongue when impatient words come. I will keep saying as if it were a ritual: "He is nothing but a boy-a little boy!"
I am afraid I have visualized you as a man. Yet as I see you now, son, crumpled and weary in your cot, I see that you are still a baby. Yesterday you were in your mother s arms, your head on her shoulder. I have asked too much, too much.


ĐÔI LÚC CHA QUÊN Con trai của cha, Cách đây vài phút, cha đang ngồi đọc báo, chợt nhớ và nghĩ lại cách đối xử của cha với con hôm nay. Cha rất hối hận và không còn tâm trí để đọc báo nữa. Dù biết là con đang ngủ, nhưng sự cắn rứt, cảm giác bất an của một người có tội. Cha phải lẻn vào phòng, đến bên giường con để nói với con những lời thú tội này cha mới yên tâm. Nhìn con đang nằm, một bàn tay nhỏ nhắn đang nắm lại, để kề dưới má, những lọn tóc vàng ướt dính sát vào vầng trán đẩm mồ hôi. Cha đang rất ân hận, khi ôn lại cách đối xử của cha, với con hôm nay .
Buổi sáng, lúc con đang mặc quần áo chuẩn bị đi học, cha đã giận dữ, đã la rầy con chỉ vì con rửa mặt không sạch, đã mắng con chỉ vì con chưa đánh bóng đôi giày, rồi cha nghiêm khắc dạy bài học ngăn nắp khi con không sắp xếp đồ đạc gọn gàng và để rơi rớt lung tung trên sàn nhà. Lúc đang ăn điểm tâm, thì cha lại không để yên cho con ăn, mà phải tìm kiếm khuyết điểm của con, bắt con nghe thêm những lời phê bình khác như: Con làm rơi vãi thức ăn, con ăn uống hấp tấp quá, con đặt cùi chỏ lên mặt bàn, con phết quá nhiều bơ lên bánh mì... Khi cha rời nhà đi làm, mặc dù đang chơi, con cũng đã nhớ quay lại, vẫy tay chào ba và nói: "Ba đi làm vui!". Thay vì lời cám ơn, hay chúc con vui vẻ lại, thì cha đã cau mày và mắng con: "Đi đứng cho đàng hoàng, giữ cái vai cho ngay thẳng!".
Đến chiều, cảnh cha "la rầy" con tiếp tục tái diễn.
Khi đi làm về, cha thấy con quỳ gối chơi bắn bi với bạn, bên lề đường, vớ con bị rách, lũng lỗ. Cha đã làm con xấu hổ trước mặt bạn bè, bằng cách, từ đó về đến nhà, cha bắt con đi trước, cha đi sau canh chừng. Và cha tiếp tục dạy con thêm bài học về giá trị của tiền bạc: " Đồ đạc, giày vớ tốn tiền và mắc mỏ. Nếu chính con bỏ tiền ra mua, con sẽ biết cẩn thận hơn!." Nghĩ lại, cha cảm thấy xấu hổ. Cha thật không xứng đáng là người cha !
Buổi tối, con có nhớ không? Khi cha đang xem báo trong phòng đọc sách, con đã đứng ở cửa phòng è dè, lưỡng lự với cặp mắt đầy lo âu. Thay vì đến ôm con vào lòng để dỗ dành, an ủi thì cha lại làm như bực dọc vì bị quấy rầy. Cha vẫn tiếp tục xem báo và hỏi con một cách cộc lốc:"Cái gì nữa đây?" Con không trả lời chi cả, chỉ chạy nhanh đến ôm cổ cha, siết chặt bằng thứ tình yêu cha con mà Thượng Đế đã ươm mầm và nở hoa trong tim con, mà sự thờ ơ và vô tình của cha cũng không thể làm héo úa. Cha đã im lặng, lắng nghe tiếng bước chân của con trên từng bậc thang và xa dần.
Tờ báo vuột khỏi tay cha một cách vô thức, một cảm giác rất là khó chịu cho cha khi chợt nhận ra những thói quen của cha như: Chỉ nhìn thấy khuyết điểm của con, để la rầy, để phê bình...thay vì những lời khen thưởng, vỗ về, an ủi, chỉ dạy thân mật... mà một đứa bé, ở lứa tuổi của con rất cần để có một tuổi thơ trọn vẹn, để sống như một đứa bé. Con trai cưng, cha thương con nhiều lắm, nhưng cha đã vụng về và sai sót trong cách xử sự, biểu hiện tình thương của cha cho con. Cha đã dùng chuẩn mực của một người trưởng thành để đối xử với con - một đứa trẻ thơ.
Cha đã nhìn thấy, trong con, sự kết hợp diệu kỳ của những gì tốt đẹp nhất mà tạo hóa đã ban tặng cho loài người. Trái tim bé bỏng của con, với cha, nó đã lớn như ánh mặt trời lúc bình minh soi sáng vạn vật. Dù cha đã thờ ơ và vô tình, nhưng phần con thì con vẫn thấy cần thiết phải chạy đến hôn cha:"Chúc ngủ ngon". Nụ hôn "chúc ngủ ngon" của con đã chứng tỏ tất cả. Đêm nay, với cha, không có gì quan trọng hơn so với con trai của cha. Trong bóng tối, cha đã quỳ bên giường con và sám hối. Cha rất hổ thẹn ! Đây là sự chuộc tội một cách yếu ớt, không thực tế của cha. Cha biết, con không thể hiểu đâu, nếu cha nói những điều này trong lúc con đang thức. Nhưng ngày mai, cha sẽ là một người cha thực sự và đúng nghĩa. Cha sẽ là bạn của con, chia xẻ mọi việc với con, buồn khi con buồn, vui khi con vui và cười khi con cười. Nếu con lỡ có làm việc gì sai, cha sẽ không nóng giận nữa. Cha sẽ luôn luôn tự nhắc cha:"Con chỉ là một đứa trẻ thơ!".
Tha thứ cho cha con nhé! Cha đã quên con chỉ là một đứa bé, cha đã đối xử khắt khe với con như một người lớn. Nhìn con trong lúc này, đang nằm co một cách mệt mỏi trên giường. Cha đã nhận ra, con trai của cha vẫn chỉ là một đứa bé. Như mới hôm nào đây, con vẫn còn nằm trong vòng tay chăm sóc, bồng ẩm, nâng niu... của mẹ con. Cha đã đòi hỏi ở con quá nhiều! Thiệt là quá nhiều