Thursday, November 29, 2007

Hiểu biết cần thiết về giáo dục giới tính

Hiểu biết cần thiết về giáo dục giới tính

Các bạn trẻ cần biết trang bị kiến thức giới tính cho mình. (Ảnh minh họa: VNN).

Do có nhiều bạn trẻ tò mò, ngộ nhận về lối sống phương Tây, trong bài này tôi xin giới thiệu một số kinh nghiệm, chủ yếu từ các nước phát triển, và gợi ý bốn nguyên tắc giáo dục giới tính (GDGT).

Tình dục an toàn, không phải là tuyệt đối an toàn

Dưới góc độ cá nhân, tình dục là một nhu cầu bản năng nhưng không phải là “vô hại”, và khẩn thiết phải được đáp ứng như các nhu cầu ăn, uống. Ngoài ra, cho dù áp dụng các biện pháp an toàn, QHTD vẫn ẩn chứa nhiều nguy cơ.

+ Không có biện pháp nào tuyệt đối an toàn: Tất cả các biện pháp hiện nay (bao cao su, thuốc tránh thai v.v…) đều ẩn chứa một tỷ lệ rủi ro dẫn đến lây truyền bệnh, hoặc có thai ngoài ý muốn.

+ Để lại hậu quả về tâm sinh lý, đặc biệt là cho những người chưa có điều kiện kết hôn: Tình dục cũng có thể gây nghiện. Dù chỉ quan hệ một hai lần cũng có thể kích thích nhu cầu bản năng “thèm khát không đúng lúc” và bị phụ thuộc vào bạn tình. Cảm giác bất an, sợ bị bỏ rơi, hoặc ngược lại, tiếc nuối vì quan hệ với một kẻ “không xứng đáng” là tâm trạng khá phổ biến, ảnh hưởng nhiều đến học tập và công việc, đặc biệt là ở nữ giới. Đối với nam giới, nghiền “chuyện ấy” còn ảnh hưởng đến sức khỏe, tâm lý, có thể dẫn đến những lời nói, hành vi khả ố, làm suy thoái nhân cách.


Nghiêm trọng hơn, một mối quan hệ đổ vỡ có thể gây ra những sang chấn tinh thần. Điển hình là trường hợp Britney Spears, một ngôi sao nổi tiếng xinh đẹp, kiếm bạn tình dễ dàng, cũng phải chịu đựng những khủng khoảng tâm lý đe doạ đến tính mạng.

+ Nguy cơ vì bạn tình không nghiêm túc. Những đặc điểm cơ thể, hành vi tình dục của mình có thể bị họ đem ra làm đề tài đàm tiếu dai dẳng trong cộng đồng. Tồi tệ hơn, mình có thể là nạn nhân của trò chụp ảnh, quay lén tống tiền, những trò thách đố, cá cược…

+ Ảnh hưởng đến tương lai: Quan hệ nhiều có thể dẫn đến trơ mòn cảm xúc, ảnh hưởng đến hạnh phúc gia đình trong tương lai. Ngoài ra, dù uống nước sông Hằng hay sông Amazon, người ta đều có thể bị cơn ghen “quá khứ của bạn đời” hành hạ. (Điều này đúng đối với tình yêu nói chung, bất kể bao gồm tình dục hay không).

Bốn nguyên tắc GDGT

Không có “lộ trình tình dục” chung cho tất cả mọi người. Nhưng có một đích chung mà mọi người nên hướng tới. Đó là vì sức khoẻ, tâm lý, hạnh phúc lâu dài của bản thân và lợi ích cho toàn xã hội. Đã có rất nhiều tài liệu hướng dẫn về các biện pháp tình dục an toàn, thiết nghĩ không cần thiết phải nhắc lại. Tôi chỉ xin gợi ý 4 nguyên tắc GDTD có thể áp dụng ở nước ta.

1. Nguyên tắc “Hạn chế tối đa”: (Dành cho những người chưa thành niên)

Với đối tượng này, chỉ cần nói với họ rằng họ chưa đủ tuổi để làm “chuyện ấy”. Cơ thể và trí tuệ của họ phát triển chưa đầy đủ. Không quốc gia nào hưởng ứng việc trẻ vị thành niên QHTD. Ở nhiều nước, tất cả các chương trình phim có yếu tố nhạy cảm đều cấm những người dưới 18 tuổi. Thậm chí, những vấn đề khác, cũng khá nghiêm ngặt. Chẳng hạn như đa số các bang ở Mỹ cấm người dưới 21 tuổi vào bar. Cấm mua rượu, bia và đồ uống có cồn. Người lớn uống rượu, bia ở nơi công cộng cũng phải che vỏ chai, không để trẻ vị thành niên biết đó là thứ nước gì.

Đối với một số trẻ dậy thì quá sớm và nhu cầu tình dục quá mạnh, phụ huynh có thể tìm bác sỹ để được tư vấn thêm.

2. Nguyên tắc “Dễ người, khó ta”: (Dành cho những người thành niên, chưa có ý định kết hôn.)

Có hai luồng tư tưởng chính dẫn đến xung đột gay gắt trong số những đối tượng này. Một là, những người cho rằng chỉ có thể QHTD trong hôn nhân, hoặc một vài trường hợp ế ẩm đặc biệt. Hai là những người người ủng hộ tình dục thoải mái. Những người này thường bị ám ảnh rằng nếu không QHTD thì không phải là người thức thời, không đủ “thoáng”. Những hệ luỵ xã hội có vẻ như quá xa xôi, chẳng liên quan gì đến họ, và cho rằng chỉ cần áp dụng các biện pháp tình dục an toàn là đủ.

Xét cho cùng, cả hai nhóm này đều chưa biết “Tôn trọng người và Tôn trọng mình”. Đối với nhóm thứ nhất, GDGT cần giúp họ hiểu được tính đa dạng của xã hội, để họ thông cảm được với những người rất khác mình. Đối với nhóm thứ hai, GDGT cần khuyên họ tự tôn giá trị bản thân, và làm sáng tỏ những ngộ nhận về lối sống phương tây.

Nguyên tắc đơn giản, có thể áp dụng cho tất cả các đối tượng là “Dễ người, khó ta”.

“Dễ người” nghĩa là “thoáng”, là chấp nhận những sự khác biệt của những người xung quanh. Không có nghĩa là bản thân mình “thoáng”, quan hệ thoải mái. Ở các khu ký túc xá phương tây, những cô gái da trắng mặc áo hai dây và những người nữ sinh Hồi giáo trùm khăn kín mít vẫn có thể chung sống hoà thuận với nhau. Họ thậm chí có thể là bạn thân, cùng ăn uống, trao đổi những mối quan tâm chung. Ấy là nhờ chữ “Dễ người”.

“Dễ người” không có nghĩa là “sống chết mặc bay”, mà là tôn trọng khả năng tư duy của người khác, không đánh giá họ thấp hơn mình, không can thiệp vào các vấn đề riêng tư phức tạp khi người ta không yêu cầu. Nhưng khi họ cần lời khuyên, cần sự giúp đỡ thì giúp đỡ hết lòng.

“Khó ta”, nghĩa là tự tôn giá trị của bản thân. Không cần phải bắt chước ai, không đem thân thể mình ra làm vật thí nghiệm, hứng chịu những rủi ro như tôi đã nói ở phần trên. Xét cho cùng, tình dục đối với những người đang trưởng thành cũng giống như hút thuốc, lợi bất cập hại. Nếu chưa từng và có thể kiềm chế thì nên kiềm chế. Nếu đã từng thì nên phanh lại. Cần cảm thấy không đáng phải đem thân thể tôn quý của mình ra cho một kẻ nào đó không thực sự yêu mình, vì hạnh phúc lâu dài của mình, xâm phạm. Ấy là tự tôn và cũng là tránh những hệ lụy cho xã hội.

Một vấn đề khác là tình yêu hiện đại gắn liền với vấn đề tình dục. Bởi vậy, muốn hạn chế chế QHTD thì cần giáo dục người trẻ không “dễ yêu”. Có thể rung động với nhiều người. nhưng cần nghĩ ngay đến những cám dỗ tình dục sẽ ảnh hưởng đến tương lai để tránh những lần “yêu chơi”.

3. Nguyên tắc “Chung thuỷ, trách nhiệm”: (Dành cho những người đang có dự định hoặc đã kết hôn)

Đã có nhiều bài viết về vấn đề này, tôi không muốn nhắc lại.

4. Nguyên tắc “Làm bạn của con”: (Dành cho các bậc phụ huynh)

Mọi người thường cho rằng thế hệ trước mình cổ hủ, khó tiếp thu cái mới. Còn thế hệ sau mình thì thật buông thả, hời hợt, chạy theo những thị hiếu tầm thường. Chỉ thế hệ mình là “Thế hệ vàng”, vừa tỉnh táo, sâu sắc, vừa hiện đại. Sẽ đến một ngày, những 7x, 8x hôm nay lại cảm thấy choáng váng vì bị những 9x, 10x cho ra rìa, “không tài nào hiểu được chúng nó nữa”.

Thật ra, không bao giờ có thể kỳ vọng đa số các bậc phụ huynh trong xã hội có đủ sự cởi mở và kiến thức, để GDGT cho con cái mình. Hãy khuyên họ cùng con cái thường xuyên học hỏi, thảo luận, cập nhật kiến thức mới. Thực sự tôn trọng con cái như những người trưởng thành thì chúng sẽ sẵn lòng thổ lộ chia sẻ với bạn. Phụ huynh nào ngại thảo luận với con những vấn đề này thì có thể cắt riêng những bài báo mình tâm đắc đưa cho con đọc.

Nguyễn Đa Linh

(Nghiên cứu sinh - USA)

Wednesday, November 28, 2007

Turning Limitations into Innovation

Turning Limitations into Innovation

When "balanced with a healthy disregard for the impossible," constraints can shape and focus problems, leading to truly creative solutions



As vice-president for search products and user experience at Google (GOOG), I work with a team that defines the features, functions, and operations of the company's core products -- including Web search, Google News, Google Labs, Toolbar, and others. In product management, our job is to harness the creative forces of Google engineers and meld that creativity into something that the end users can use and appreciate.


Creativity is often misunderstood. People often think of it in terms of artistic work -- unbridled, unguided effort that leads to beautiful effect. If you look deeper, however, you'll find that some of the most inspiring art forms -- haikus, sonatas, religious paintings -- are fraught with constraints. They're beautiful because creativity triumphed over the rules. Constraints shape and focus problems, and provide clear challenges to overcome as well as inspiration. Creativity, in fact, thrives best when constrained.

Yet constraints must be balanced with a healthy disregard for the impossible. Disregarding the bounds of what we know or what we accept gives rise to ideas that are nonobvious, unconventional, or simply unexplored. The creativity realized in this balance between constraint and disregard for the impossible are fueled by passion and result in revolutionary change.

CLOCKING IN. A few years ago, I met Paul Beckett, a talented designer who makes sculptural clocks. When I asked him why not just do sculptures sans clocks, he said he liked the challenge of making something artistically beautiful that also had to perform as a clock. Framing the problem that way really freed his creative force.

Paul reflected that he also found it easier to paint on a canvas that had a mark on it than to start with a canvas that was entirely clean and white. This resonated with me. It's often easier to direct your energy when you start with constrained challenges (a sculpture that must be a clock) or constrained possibilities (a canvas that is marked). These constraints fuel passion and imagination. They generate creativity.

In product development, constraints come in many forms. They can be terms on which the problem must be solved. At Google, the products and services that we deliver have to work well in varied and confined user environments.

SETTING LIMITS. Consider, for example, our recent release of the new Google Toolbar Beta. When we develop a new version of the toolbar, we can't simply contemplate what would be useful or which features users ask for most. We also need to think about how to create a toolbar that works for all users regardless of whether their screen resolutions can fit five buttons across or 35.

We need to make sure that it's fast to download even over a dial-up connection. The new toolbar has a lot of new functionality, but it's also constrained in download size to just 625K, and it lets the users customize how many and which buttons should be included.

Constraints can give you speed and momentum. In shaping the process used to design a product, constraints can actually speed up development. For example, we can often get a quick sense of just how good a new concept is if we prototype for only one day or for one week. Or, we'll keep team size to three people or less. By limiting how long we work on something or how many people work on it, we limit our investment.

FAILING FASTER. In the case of the Toolbar Beta, several of the key features (custom buttons, shared bookmarks) were prototyped in less than a week. In fact, during the brainstorming phase, we tried out about five times as many key features -- many of which we discarded after a week of prototyping. Since only 1 in every 5 to 10 ideas work out, the strategy of constraining how quickly ideas must be proven allows us try out more ideas faster, increasing our odds of success.

Speed also lets you fail faster. Have you ever wondered how a product so lame got to market, a movie so bad actually got released, a government policy so misguided got passed?

In cases like these, the people working on it have spent so much time and are so personally invested that it's too painful to walk away. They often know the project is misguided, yet they see the effort through to the painful, unsuccessful end. That's why it's important to discover failure fast and abandon it quickly. A limited investment makes it easier to walk away and move on to something else that has a better chance of success.

CHANGING THE WORLD. But constraints alone can stifle and kill creativity. They can lead to pessimism and despair. So while we need constraints in order to fuel passion and insight, we also need a sense of hopefulness that keeps us engaged and unwaveringly in search of the right idea. It is from the interaction between constraint and the disregard for the impossible that unexpected insights, cleverness, and imagination are borne.

Henry Ford once said, "If I'd listened to customers, I'd have given them a faster horse." True creativity makes the impossible possible. It can revolutionize a product, a business, the economy, and the world around us.


BIẾN HẠN CHẾ THÀNH ĐỔI MỚI

By Marissa Ann Mayer

http://www.businessweek.com/innovat...0131_531820.htm

Khi được “cân đối một cách hợp lý với việc sẵn sàng vượt qua những gì không thể”, các ràng buộc có thể giúp xác định và tập trung vào các khó khăn, từ đó tạo ra các giải pháp thực sự sáng tạo.
Là phó chủ tịch bộ phận các sản phẩm tìm kiếm và trải nghiệm khách hàng tại Google, tôi làm việc với một nhóm chịu trách nhiệm xác định những đặc tính, chức năng và hoạt động của các sản phẩm cốt lõi của công ty, bao gồm Web search, Google News, Google labs, Toolbar và các sản phẩm cốt lõi khác. Trong việc quản lý sản phẩm, công việc của chúng tôi là giải phóng sức mạnh sáng tạo của các kỹ sư tại Google và biến những sáng tạo đó thành các sản phẩm mà khách hàng có thể sử dụng được và đánh giá cao.

Người ta thường hiểu nhầm về sáng tạo. Mọi người thường nghĩ về nó như một công việc nghệ thuật- những nỗ lực không bị giới hạn, không kiểm soát và tạo nên những kết quả tuyệt vời. Tuy nhiên, nếu xem xét kỹ hơn, bạn sẽ thấy rẳng chính các dạng nghệ thuật truyền cảm nhất- thơ haikus, các bản sonata, các bức hoạ mang tính tôn giáo- đã phải chiến đấu với các giới hạn. Chúng tuyệt đẹp bởi vì sự sáng tạo đã chiến thắng các luật lệ. Các giới hạn giúp xác định và tập trung vào các khó khăn, đồng thời đặt ra các thử thách rõ ràng cần vượt qua cũng như tạo nguồn cảm hứng. Trên thực tế, tính sáng tạo bùng cháy mạnh mẽ nhất khi buộc phải đối mặt với những giới hạn.

Mặc dù vậy các giới hạn phải được cân đối một cách hợp lý với việc sẵn sàng vượt qua những gì không thể. Bất chấp những giới hạn của những gì ta biết hay những gì ta chấp nhận sẽ dẫn tới sự phát triển của những ý tưởng không hiển nhiên, không thông thường, hay chỉ đơn giản là chưa được khai phá. Chính lòng đam mê đã nuôi dưỡng sự sáng tạo xuất hiện trong sự cân bằng giữa các giới hạn và việc sẵn sàng thực hiện những điều không thể sẽ tạo ra một thay đổi đầy tính cách mạng.

GHI THỜI GIAN. Vài năm trước đây, tôi gặp Paul Beckett, một nhà thiết kế tài năng, người làm ra những chiếc đồng hồ chạm khắc. Khi tôi hỏi tại sao anh không khắc những thứ không phải đồng hồ, anh ta nói anh thích thách thức của việc tạo ra những thứ đẹp về nghệ thuật đồng thời vẫn hoạt động được như một chiếc đồng hồ. Đặt vấn đề trong một giới hạn theo cách đó thực sự đã giải phóng sức sáng tạo của anh.

Paul cũng nói rằng anh cũng thấy vẽ trên một tấm toan đã có vết dễ dàng hơn là bắt đầu với một tấm toan hoàn toàn sạch sẽ, trắng tinh. Tôi thật sự đồng tình với quan điểm này. Thông thường, bạn sẽ dễ dàng huy động khi phải bắt đầu với một thách thức bó buộc (một tác phẩm điêu khắc phải là một chiếc đồng hồ) hay các khả năng bị hạn chế (một tấm toan đã có vết). Những ràng buộc này nuôi dưỡng đam mê và trí tưởng tượng. Chúng tạo nên sức sáng tạo.

Trong phát triển sản phẩm, có nhiều dạng ràng buộc. Chúng có thể là những khó khăn cần giải quyết. Tại Google, những sản phẩm và dịch vụ mà chúng tôi cung cấp cần phải chạy tốt trong nhiều môi trường của người sử dụng khác nhau với những hạn chế nhất định.

ĐẶT RA CÁC GIỚI HẠN. Ví dụ, hãy xem xét sản phẩm mới được chúng tôi giới thiệu, Google Toolbar Beta. Khi chúng tôi phát triển một phiên bản thanh công cụ mới, chúng tôi không chỉ đơn giản là suy nghĩ xem cái gì hữu ích hay những đặc tính nào khách hàng đòi hỏi nhiều nhất. Chúng tôi cũng cần nghĩ xem làm thế nào tạo ra một thanh công cụ mà mọi người sử dụng đều có thể dùng được bất kể là cỡ màn hình của họ đủ cho 5 nút chiều ngang hay là 35 nút.

Chúng tôi cần đảm bảo rằng nó có thể download nhanh chóng ngay cả đối với kết nối dial-up. Thanh công cụ có nhiều tính năng mới, nhưng cũng chịu ràng buộc là kích cỡ download chỉ có 625K, và điều đó khiến những người sử dụng tuỳ chọn bao nhiêu và những nút nào cần được đưa vào.

Những ràng buộc có thể đưa lại cho bạn tốc độ và động lực. Trong việc định hình quy trình thiết kế sản phẩm, những ràng buộc có thể thực sự đẩy nhanh tốc độ phát triển. Ví dụ, chúng ta có thể nhanh chóng cảm nhận được hiệu quả của những ý tưởng mới nếu chúng ta làm mô hình thử nghiệm trong một ngày hay một tuần. Hoặc nếu chúng ta giữ quy mô nhóm chỉ ở mức 3 người hoặc ít hơn. Bằng cách giới hạn về thời gian làm việc hay số người làm việc, chúng ta giới hạn mức đầu tư của mình.

THẤT BẠI NHANH HƠN. Trong trường hợp Toolbar Beta, một số tính năng chủ chốt (những nút tùy biến, v.v..) đã được làm thử chỉ trong thời gian dưới 1 tuần. Trên thực tế, trong suốt giai đoạn vạch ý tưởng, số tính năng chúng tôi đã thử qua gấp 5 lần số tính năng chốt lại, phần nhiều trong số đó đã bị loại bỏ chỉ sau 1 tuần làm thử bằng mô hình. Bởi chỉ có 1 trong số 5 hoặc 10 ý tưởng là thực sự hiệu quả, chiến lược giới hạn thời gian chứng minh hiệu quả của một ý tưởng cho phép chúng tôi kiểm nghiệm nhiều ý tưởng hơn với tốc độ nhanh hơn, từ đó gia tăng cơ hội thành công.

Tốc độ cũng khiến bạn thất bại nhanh hơn. Bạn đã bao giờ phân vân rằng một sản phẩm nào đó quá què quặt mà được đưa ra thị trường, ví dụ như một bộ phim quá dở đã công chiếu, một chính sách công quá sai lầm nhưng đã được thông qua chưa?
Trong những trường hợp như vậy, những người làm nên sản phẩm đó đã đầu tư quá nhiều thời gian và tâm huyết đến mức việc bỏ sản phẩm đó đi là một nỗi đau quá lớn. Họ thường biết rằng dự án đó đã có định hướng sai, nhưng họ lại thấy những nỗ lực đó qua một kết cục thất bại đau đớn. Vì vậy, việc nhanh chóng nhận ra thất bại và nhanh chóng từ bỏ nó có một vai trò hết sức quan trọng. Giới hạn mức đầu tư sẽ khiến người ta dễ dàng hơn trong việc từ bỏ và chuyển sang một việc nào khác có cơ hội thành công cao hơn.

THAY ĐỔI THẾ GIỚI. Nhưng chỉ có các giới hạn thôi sẽ dập tắt và giết chết sức sáng tạo. Chúng có thể dẫn tới sự bi quan và tuyệt vọng. Vậy nên trong khi chúng ta cần các có các ràng buộc để nuôi dưỡng lòng đam mê và óc sáng suốt, chúng ta cũng cần có niềm hy vọng để giữ chúng ta kiên trì và không lay chuyển trong việc tìm kiếm một ý tưởng đúng. Chính từ sự tác động qua lại giữa các ràng buộc và lòng không ngần ngại vượt qua những điều không thể mà những ý tưởng sáng suốt, tài tình, và trí tưởng tượng đến không ngờ đã nẩy sinh.

Henry Ford đã từng nói: “Nếu tôi nghe lời khuyên của khách hàng, thì có lẽ tôi đã kiếm cho họ một chú ngựa chạy nhanh hơn.” Sự sáng tạo thực sự khiến điều không thể thành cái có thể. Nó có thể tạo ra một cuộc cách mạng cho một sản phẩm, một doanh nghiệp, nền kinh tế và hay cả thế giới quanh ta.

---------------
Dịch bởi VA/TanNg

Sunday, November 25, 2007

Stupids at TL

Có đôi khi trong cuộc đời lọc lõi và từng trải, một người đàn ông bỗng nhiên tự hỏi, giá trị cuộc đời nằm ở cái gì.

Thăng Long vốn là nơi chó nằm, lợn ẩn, nhân sỹ nhiều như lá tre, loại đi Lexus, Camrry cũng lắm, ắt hẳn không ít trong số đó cảm thấy mệt mỏi đối với cuộc đời. Cuối cùng một người đàn ông ngoài tham vọng của mình, cần gì trong cuộc đời đầy dẫy toan tính này?

Anh mở hội nghị này không phải để ôn nghèo kể khổ, cũng không phải để hoài niệm những giá trị xưa. Điều anh quan tâm, cuối cùng chúng ta sống vì cái gì.

10 năm trước, khi ta nghèo và rỗng túi, duy nhất đối chọi với cuộc đời là sự tự tin cùng một mớ kiến thức chẳng bằng ai trong đầu. Một thời kỳ dài, cuối cùng nhìn lại thấy rằng dường như chúng ta đã có trong tay chút gì đó đủ ghi dấu ấn về sự tồn tại với cuộc đời. Thăng Long ngày nay, ngoại trừ thằng hói vốn Pede và giới tính không rõ ràng, đa phần nhân sỹ đều đã làm được gì đó cho cuộc đời này. Tuy nhiên cuối cùng, chúng ta đã có gì và đang có gì.

Tiền chăng? Phần lớn anh tài Thăng Long, có đủ tiền để làm nhiều thứ, đồng thời thiếu tiền để làm mọi thứ. Càng đi nhiều, càng biết nhiều, càng thấy mình nhỏ bé. Với những người như Lãng anh, thấm thía một điều thời của mình đã qua. Không bao giờ còn có cơ hội để làm một tên tuổi có khả năng chi phối cuộc đời này. Đó là những sân chơi của những tên tuổi lớn, đủ giàu để làm mọi thứ, đủ giàu để thoát khỏi mọi biến cố. Tại sao? đơn giản, khi có trong tay vài nghìn tỷ, tự nhiên cơ hội đến và người ta thấy kiếm thêm vài trăm tỷ một năm chẳng có khó khăn gì. Đại gia giàu theo cấp số nhân, trí sỹ kiếm tiền theo cấp số cộng, vĩnh viễn đó là một khoảng cách không thể san bằng.

Nhiều năm trôi qua, thấy rõ những hạn chế của cuộc đời, có nhiều điều không bao giờ còn đạt được. Ngoài chuyện làm tốt những gì đang làm, giá trị cuộc đời của chúng ta sẽ đặt ở những đâu? Tiền chăng, để làm gì khi thấy rằng chúng ta có thể tiêu những con số mà bọn dân đen nhìn đến trong cả cuộc đời mòn mỏi. Quyền chăng? có ý nghĩa gì khi không bao giờ một tên tuổi lớn có danh tính của chúng ta. Cuối cùng đó là sự ngọt ngào cuối cùng mà cuộc đời mang lại, đôi tiếng cười trẻ thơ, chút ngọt ngào mà số phận dành tặng cho mỗi một con người.

Cuộc sống đôi khi trở lên nhàm chán, chúng ta sống, ăn, toan tính, mưu mô và lọc lõi. Chúng ta chi phối nhiều thứ và để nhiều thứ chi phối lại. Chúng ta cảm thấy có những thoáng dịu dàng, và chúng ta cảm thấy cuộc đời trống rỗng. Thực sự trong cuộc đời như vậy, sẽ có một lúc nào đó, một người sẽ thấy thiếu niềm tin. Nhiều trong số những người quen của anh, mơ đến một cuộc đời ẩn dật ngoài 50 tuổi, một miếng đất giữa khung cảnh thiên nhiên, một cuộc sống hòa vào sự cô đơn và thanh đạm. Bên cạnh đó là sự hoài niệm về những giá trị đầm ấm của cuộc đời. Chúng ta sẽ lựa chọn tương lai nào?

Anh muốn hỏi bọn có tiền, cái bọn mà nhiều lúc cảm thấy cuộc đời đơn điệu và không còn hứng thú, cuối cùng, giá trị cuộc đời của chúng ta sẽ nằm ở đâu? Tham vọng, mưu cầu hạnh phúc gia đình, hay sự u hoài của số phận. Văn anh chỗ này hơi Lãng, bọn chã khỏi phải soi, tốt nhất lũ chã tránh ra, thằng hói lại càng phải tránh ra, pede, đé o có vợ, phải lấy Osin, tư cách gì để chõ vào chuyện của anh. Anh đặc biệt mời những loại đàn ông thừa choleserron dạng như Minh Trọc hay Full trọc vào nói chuyện. Những cái loại ái ái cút đi chỗ khác anh nhờ.

P/S mấy ngày trước anh post vấn đề liên quanh anh Nhanh, anh Kiên, không hiểu thằng củ chuối nào xóa chủ đề không tăm tích. Đứa nào cho anh lời giải thích, không lẽ cánh tay anh Nhanh dài đến thế?

Sáng sớm nay nhân tiết trời rất đẹp, nhà tớ mới dám rờ vào cuốn Đời tôi dày trên 10cm, 1 cuốn biết là hay mà chưa đọc được. Nhà tớ biết chắc rằng bác Lãng đọc thông viết thạo à quên trên thông thiên văn dưới tường địa lý, bồ thóc mà rơi sẽ sập cả thiên hạ , thì mấy loại hồi ký kiểu này tuy k có thời gian bác cũng đọc cả rổ rồi. Vì lẽ đó, rất ngạc nhiên khi bác cứ bâng khuâng tiền mí chả quyền mí cả... 3 cái vớ vỉn mãi thế !
__________________
Nói riêng trên ThăngLong, những chú nào đang mải mê tán gái thì may ra mới hiểu tiền có cần hay không ;). Những admins đang đêm ngày diệt chã mới hiểu quyền lực có giá trị thế nào, và những bậc cao nhân để cuộc đời phù vân trôi đi mà giọng hót cũng chẳng hề tăng tiến, ấy mớí hiểu "đời sao hữu hạn" ;). Còn lại là những "bậc đàn anh" mới nhớn đang trăn trở với cái gọi là "tiền, quyền hay giá trị cuộc đời", hẳn nhiên là chưa hiểu cả ba thứ này, chẳng có thứ nào tách riêng ra được.

Nếu có ai đó nói "tôi có tiền, tôi có quyền mà ko tìm thấy giá trị cuộc đời" thì ắt là một kẻ stupid ;). Còn có người nói "tôi ko sống vì tiền, ko sống vì quyền, mà vì một giá trị nào đó của cuộc đời!". Điều naỳ cũng ko đúng vì chẳng có ai có thể sống như thế một thời gian dài mà ko an bams vào..