Wednesday, December 3, 2008

Autofellatio - Step by Step

I'm bringing you here a guide written by a guy named Pieter. It was published a few years ago at a site which is no longer exist.

Things you may find useful to have at hand

=> Bed
=> Two or three pillows, or a rolled up duvet
=> Elastic belt, the type used for holding up trousers
=> Cock ring
=> Tissues

Preparation - 4 hours before
Drink plenty of fluids. We don't want to dehydrate later on when we are involved with what we are doing. Also later on we don't want excess liquid in our stomach.

Preparation - 2 hours before
Stop drinking and eating. Two hours is long enough to get food and liquids out of your stomach. Without a full stomach it's possible to bend further, and without liquids there's nothing to sick up when you're inverted.

Preparation - 0 hours
If it's cold, turn up the heat in the room you are going to be stretching in so it will be cosy without any clothes on.

Take care to make sure you will not be interrupted during your stretching. Draw curtains, lock doors etc.

Run a nice hot bath
Relax in the hot bath for a few minutes, as submerged as you can be. Back, shoulder and neck muscles are important here. The water should be nice and hot too. This will help you to be more flexible. If you like, while in the bath do some stretches just to limber up. I hold my feet between my legs (legs bent) and stretch forward trying to lick my feet. After 15 minutes or so of relaxing and stretching get out of the bath. Leave the water in case you want to pop back in the bath later. It's a nice way to wind down again. Dry off and put on some underwear.

Let the stretching begin
Lie down on your bed with your legs over the bottom edge. Flip back and up into the plough position. That is to say, roll back until your neck and head are the only things touching the bed, then lower your legs down so they are touching the bed somewhere further up from your bed. For those unfamiliar this is best described with an illustration (look for "Hal-asana" position in yoga).

At this point my penis is usually still a couple of inches away from the reach of my tongue. I find it's good to keep underwear on at this stage while you're stretching. It keeps me focused on stretching and also prevents stray pubic hairs from falling into my mouth. Well, that was before I shaved at least.

Step A - Using you hands, grip your butt, and gently pull it towards your
face. Start off very gently when doing this. Hold full stretch for a few seconds each time. When releasing from full stretch do it slowly. Quickly coming out of poses can cause injury!
Relax for a short while, then repeat. I usually do this cycle just a few times. You will find that you are getting closer to your penis. Come out of the pose. That is to say, slowly release your legs back down so you are lying on your back.

Step B - Change position on the bed. This can take a number of forms.
Sometimes I simply move up the bed about 6 inches. Other times I will place a pillow under my head. Note: pillows should go longways and not side to side on the bed! Depending on what is at the top of your bed, moving further up or down the bed will change the position of your feet. If you are positioned further down the bed, you legs will likely be fully extended. The further up the bed you go, the less room your legs have and they will end up bent, like this

By adding a pillow under your head, you are simply varying the engle of attack. A pillow under your head will beck your neck more. If you place a pillow under your shoulders, your neck will bend less. This lets you play around with what gets stretched the most, back or neck. Once you have a new position, go back to step A and stretch in that position. Now step B again. Either move up or down the bed, add, shift or remove pillows. Repeat step A again. By going through this step A - B cycle you're stretching very nicely, and soon you may find that you can just lick the tip of your penis with your tongue. Don't worry if you can't reach yet. It takes practice.

Some use the "walking down the wall" in which you bring your feet over your head and placed them on the wall, then slowly walked down, getting your penis closer towards your mouth.

Now we're fully warmed up and can stretch with a littel more force. Go easy though. We don't want to hurt ourselves. A strained back takes months to come right, during which you will not be able to suck yourself, so be warned! Don't drink anything either. If you drink then try the plough position, it's likely you will be sick over yourself.

If your penis is a littel soft, a cock ring can help. There is a tendancy for the penis to go soft when is the plough position.

At this point I find it useful to start piling up a number of pillows under my head and/or shoulders. This suits me because I have very long thighs. This is also the reason to put the pillows longways. With three or four pillows, or a rolled up duvet, my head is nicely supported above the bed and my knees can still rest on the bed unobstructed by the pillows.
People with shorter thighs find they can get away without pillows, and their penis will be within reach. If I do that, my penis is still a long way off, hence it's necessary to raise the head somewhat. Repeat step A, and B a little. I'm generally moving up the bed as on my bed I can hook my feet under the headboard, and actually use them to help force my hips/butt towards my face.

At this stage I'm getting some pretty good penetration, and can lick around the head. If I'm feeling up to it, I can help stretch further using an elastic belt. Fasten the belt so it goes behind your neck and around your butt. Having an adjustable one is good as it lets you adjust the amount of pressure. After doing this I find I can get my lips around the head of my penis, and even apply some pressure to the underside of the head of my penis. This usually results in me getting a raging hard-on. The aroma is also nice, and being able to lick the pre-cum directly is very nice indeed.

At this point I find I've stretched about as far as I can, so it's either continue in this position, or change. Skip to the next section if you want to change positions.

A new position
I find that if I now go back to the original position, without pillows or any other assistance, I can get a different view on my penis, and even let it hang there so I can smell the muskiness. With the angle this position offers I can also lick down the
shaft about half way. That's nice too. Sometimes it's nice to cum in this position too, though once again you're comitted to taking it all, full force at close quarters.

I find this position nice if I don't want to take my whole load into my mouth. By licking the head, and maybe using one hand to stroke myself I find I get a very stiff hard-on. If you want to try another position, skip to the next section.

When I am about to cum, I keep my mouth open. The white stuff shoots, and some cum shoots inside my mouth. Quite a lot dribbles out again, and of course all the rest ends up dribbling down my penis, which can be a bit messy. Good for a quick taste though!

Something I tried before I was flexible enough to suck myself was to obtain a short piece of rubber tubing. About three inches long, and narrow enough to fit snugly into the end of my penis. The other end would go in my mouth, and this way when I came all the cum would go into my mouth.

Lying down
If I want a bit more in my mouth than in the sitting position then lying down is a good way to do it. It means I can also get a reasonable amount of penis in my mouth, though the angle isn't quite right for licking and sucking on the underside.
The extra hardness of the erection is worth it though.

It's amazing to stroke a hard penis in this position, the head in your own mouth. As I near orgasm, I hold my tongue under the head (the upperside of the head in this position) and stroke vigerously.

The white stuff shoots, and I've either swallowed or it's been wiped up. What now? Remember the bath? Add more hot water and hop back in. This will really help with any pains you might have from stretching.

To summarise, there are plenty of variations on the basic theme. It's just up to you to find the fun ones! Remember to stretch slowly and take it easy. Just think, one day you might be able to do this

Note that the amount of penis I can get in my mouth varies. When I first start stretching I'm about two inches away from the tip. After a few minutes I'm relaxed enough after stretching in the plough position to be able to lick the tip of the head. After maybe another hour I can get the head in my mouth. That's in the plough position. If I swap to lying on my back I can lick all around the head, but can't get the whole head in. If I'm sitting down, I can lick part of the head. If I'm standing up, I can barely lick the tip. That should give you some idea of which positions are the best to try.

I have been practising autofellatio on and off for over ten years now. I first tried it when I was a young teen. I still remember the time I first licked the head of my penis. I also remember one of the first times I came in my mouth. My brother had rented a porn film the day before and there was nobody home. I was watching the film in the lounge and decided to try sucking myself as I watched the film. Of course in the plough position, in the middle of the lounge room floor is an awkward position, but I still remember it. I was there stroking myself, the porn actress in the film milking some guy dry, as my own youthful milky white cream shot into my own mouth and slipped down my throat.

Since then I have had periods when I've stopped self-sucking. Usually when I have a girlfriend LOL. Recently though I've started again, and I'm keep to aspire to the level of Al. :-)

My personal experience is that when I first started self-sucking my penis was hard all the time. After many years I still find it a turn on, but not as much as initially. Quite often in the plough position I end up sucking on a semi-flaccid penis. The interesting thing is that if I then swap to a non-inverted position, I go very hard. So I tend to limber up in the plough position then swap to lying on my
back, or sitting down for the last part.

=> Be careful, using this techniques is on your own responsibility

Character Development

If you're lucky, people will judge you by your character and not just by your appearance, but what do people mean by "character"?

Your character is the sum of all the qualities that make you who you are. It’s your values, your thoughts, your words, your actions. When admissions counselors review your application, your activities and interests give them a glimpse into your character.

Below are many attributes that contribute to your individual character. Building on these elements can help give you a stronger character and make you a more attractive prospect as a potential student.

ATTITUDE – Your attitude is the way you feel about particular events or situations. It shows in your words and in your actions. Why is it important to have a positive attitude toward school, and your family, and your friends? Do you surround yourself with people who have a positive attitude?

AWARENESS – Awareness means knowing what is going on around you. It involves all kinds of things, like the weather, or a sports activity, or a friend who is going through some tough times. Are you aware of things happening around you? What can you do to increase your awareness at school, at home, or with your friends?

CARING – Caring means being interested or concerned about someone or something. It’s easy to see that your family and friends care about you. But what about other people in your life? Who are some people you are around every day who care about you and want you to do well? Do YOU care about those people in return?

CHARACTER – Your character is the sum of all the qualities that make you who you are. It’s your values, your thoughts, your words, your actions…in other words, it’s YOU. Like it or not, you will often by judged by your character. Why is it important that you develop strong character traits? What are some situations in which your character might shine?

CITIZENSHIP – Citizenship is the way you conduct yourself within a community, such as the town you live in or the school you go to. Good citizens give back to that community by doing things that make it better, while poor citizens try to tear it down. What are some things you could do to show good citizenship in your school? What actions would be examples of poor citizenship in the town or city you live in?

COMMITMENT – A commitment is an agreement or a pledge to do something in the future. It’s like a promise, and when you commit to something you are giving your word that you will do it. What are some examples of commitments you have made? What are the consequences of not honoring a commitment?

COMMUNICATION – Communication is the means by which people exchange information. The people who get ahead in life are the people who can communicate. What are the different forms of incoming communication (the ways you receive information) and outgoing communication (the ways you give information to others)? Why is it important to develop ALL of your communication skills?

COMPASSION – Compassion is an awareness of other people’s problems and a desire to help. It can involve your family, your friends, or total strangers. Do you consider yourself to be a person of compassion? What are some situations in which you have shown compassion?

CONFIDENCE – Confidence is a feeling of belief, or of being certain of something. It’s also called self-esteem. Being confident in yourself and your abilities is very important to your success in school and in life. What are some things that you feel very confident about? In what areas of your life do you lack self-confidence? What are some things that could make you feel more confident in yourself?

CONSIDERATION – Consideration means being thoughtful of the rights and feelings of others. It means treating people the way you would like them to treat you. Can you think of any people who are not considerate in how they treat you? Now think about how you treat them…do you think they would be more considerate toward you if YOU were more considerate toward THEM?

COOPERATION – Cooperation is the ability and willingness to work with others. There aren’t many things you can accomplish totally by yourself – it takes cooperation to make things happen. What are some ways in which you can cooperate with your teachers to do well in school? How can you cooperate with your parents on things that go on at home?

COURAGE – Courage is not the absence of fear – it is the ability to face your fear. It takes courage to do lots of things, like playing a new sport, trying out for a part in the school play, or giving an oral report in front of the whole class. Why is it important that you show courage when facing new challenges? Can you think of a situation in which you had to show courage?

COURTESY – Courtesy is a show of respect and consideration for others. Sometimes people show "common courtesy" to strangers and old people, but show no courtesy to the people who are closest to them, like friends and family. Have you recently shown a lack of common courtesy to a family member or a friend? What should you do to correct the situation and prevent it from happening again?

CREATIVITY – Creativity means coming up with new thoughts or ideas, or new ways to do things. It could be a new hair style, a new way to decorate the gym for a dance, or a new way to run a boring old drill at soccer practice. What are some ways in which you have been creative lately? How will creativity help you later in life when you go off to work?

DEPENDABILITY – Dependability means people can count on you. It means you follow through on your promises and do the things you say you are going to do. When was the last time someone let you down? Do you remember how that made you feel? What does it say about your character if you lack dependability?

DILIGENCE – Diligence means sticking to a task until it is completed or mastered. Some people call it stick-to-it-ive-ness! It could involve homework, learning to play the piano, shooting three-pointers, or any other task you are trying to be good at. What are some things you are working on that require diligence? How will diligence help you once you get into high school or college?

DISCIPLINE – Discipline doesn’t just mean punishment. When we’re talking about character, it means self control. If you have discipline, it means you take control of your own actions. Why is self-discipline important to your success at school, at home, and in your outside activities? Can you think of a recent example in which you did NOT show good self-discipline? How did that situation turn out?

EFFORT – Effort is your willingness to try. It’s easy to put a lot of effort into things you like and things you’re good at. What’s hard is putting effort into things you DON’T do well. But that is where you effort is needed the most! In which school subjects are you putting most of your effort? Which subjects could use a little more effort on your part?

ENTHUSIASM – Enthusiasm is the level of excitement you feel about something. Your enthusiasm shows that you are interested and that you care. Having enthusiasm for certain subjects or activities can lead you toward long term goals or your chosen career. What are you enthusiastic about? How could your enthusiasm create opportunities for you later in life?

FAIRNESS – Fairness has many meanings, like doing the right thing, treating people the way they should be treated, and being impartial (not taking sides). You’ve heard the expression "Life isn’t fair", and sometimes it’s true. But sometimes it might be YOU who is being unfair. Can you think of a time when you treated a friend or family member unfairly? If you could do it all over again, what would you do differently?

FOCUS – Focus means concentration. It involves paying attention and avoiding distractions. Whether you’re learning geography or guitar or basketball, staying focused is an important part of learning. Can you identify some things that cause you to lose focus when you are studying? How can you create a study environment that will help you to stay focused?

GENEROSITY – Generosity is the act of giving. Often it means giving up money or possessions. But it can also mean giving time, or a listening ear, or kindness, or a smile, or just about anything. So you see, you don’t have to be rich to be generous – we ALL have things we can give. In what ways do you show generosity in your everyday life? How are other people generous toward you?

HONESTY – Honesty is truthfulness. It means you are not going to lie or cheat or steal. Honesty is one of the building blocks of strong character, and it is something you display every day of your life. Do you think of yourself as an honest person? Do you think other people consider you to be honest? Is it ever OK to NOT be honest with people?

HUMILITY – Humility means being humble, or not thinking that you’re "all that"! It’s important for you to be confident about yourself. But going too far means you’re cocky, and that’s not a good thing. Humility makes you believe that there is still more you can do to learn and improve. Do you know someone who could use a dose of humility? Have you ever gone a little overboard and forgotten about being humble?

INITIATIVE – Initiative is your ability to get going. It’s that drive that gets you started on doing your homework, or mowing the grass, or cleaning your room. It’s also what helps you get others moving on things, like starting a group project at school or getting the team to start warming up before baseball practice. Among your friends, which ones show initiative? Do you show initiative in doing things you are responsible for?

INTEGRITY – Integrity is like a code of honor. If you have integrity, it means that you have certain values and beliefs that you live by. It also means you respect the values and beliefs of others. Integrity is a lot like honesty – it’s one of the building blocks of character. Who are some of the adults in your life who have a lot of integrity? Can you think of any celebrities who are rich and famous but seem to LACK integrity?

KINDNESS – Kindness is just a matter of being nice. Nice to people, nice to animals, nice to nature, nice to other peoples’ property…you know, just being NICE. It sounds so simple, but sometimes people are so wrapped up in themselves and their own problems that they stop being kind to each other. Do you make a habit of being kind? What are some things that you can do to help spread kindness in your school?

LEADERSHIP – Leadership means taking charge or setting an example for others. You don’t have to be the smartest student or the best athlete or the most popular kid in school to be a leader. Anyone can be a leader – you just need good work habits and strong character. What are some of the character traits of a good leader? How can YOU be a leader at school, or on your team, or in your outside activities?

LOYALTY – Loyalty is faithfulness. It means standing by someone even when times get tough. Loyalty is an important part of friendship. Just be sure that you don’t show "loyalty" to a friend by doing something that you KNOW is wrong. A true friend would never put you in that position. Has a friend ever questioned your loyalty? What are the consequences of doing something that you KNOW is wrong?

MOTIVATION – Motivation is something that causes you to take action. It’s a feeling or event that gets you moving. People who are motivated have a better chance of reaching the goals they set for themselves. What are some of the things that motivate you? What are some things that you just can’t seem to get motivated to start on?

OPTIMISM – Optimism means having a positive outlook on things. It means thinking that things are going to turn out well. People who are optimistic usually plan ahead and prepare for the things they are about to do, and sometimes that helps things turn out well. Why is it good for you to be optimistic? What are some things you can do to help a friend who always seems "down" and lacks optimism?

PATIENCE – Patience is the ability to wait for things without whining or complaining. It is a quality that many people do not have, and it can take a long time to develop. You might want something NOW, but sometimes you have to be patient and wait. Who is the most patient person in your home? What are some ways in which you have been impatient lately?

POLITENESS – Politeness means speaking and acting in a civil way and using good manners. It’s a lot like courtesy and kindness. Another way to put it is being "not rude". Being polite means you know how to act in social settings like a banquet or a big family gathering. What are some phrases you would use when you are speaking politely? If someone is polite to you, does that also mean they are being honest with you?

RESOURCEFULNESS – Resourcefulness is the ability to find a way to get things done. It means you can figure things out even if the answers aren’t right there in front of you. If you are resourceful, you will be more successful in school and in your chosen career. Can you think of some ways that you have been resourceful in solving a problem or getting something done? How will resourcefulness help you in your career?

RESPECT – Respect means showing regard for other people’s feelings or possessions. It is an attitude that you display every day. Showing respect for others is very important in the way you relate to people, and it is a HUGE part of your character. What are some ways you can show respect for your teachers during class? What are some of the harmful things that can happen when people show disrespect for others?

RESPONSIBILITY – Responsibility is what you are showing when you own up to something. When you are responsible, you take control of your actions and your obligations. It might also mean taking the blame for something that is your fault rather than pointing the finger at someone else. Do you accept responsibility for your actions? In what ways do you need to start becoming more responsible?

SINCERITY – Sincerity means being real and genuine – not fake. It means speaking or acting "from the heart" and really meaning it. Sincerity is often the basis of very strong friendships, because you know that person is being real with you. What is the difference between sincerity and politeness? Have you ever been polite to someone and then realized that you were not sincere?

TEAMWORK – Teamwork means working together to achieve a common goal. The goal could be having a winning football team, putting together the coolest project for science class, or having the band sound better than ever! Teamwork can lead to great things, but everyone has to do their share. Are you a "team player"? What can you do if someone is not working hard enough to help the team succeed?

TOLERANCE – Tolerance is your ability to accept values, practices, or beliefs that differ from your own. It also means accepting people who come from different places and have different backgrounds. You will need to be tolerant as you explore the world and meet new people. Do you tolerate different views, opinions, and beliefs? How do you handle being the "odd man out" when you feel like you’re different from everyone else?

TRUSTWORTHINESS – Trustworthiness means you are worthy of someone’s trust. People know they can trust you and believe in you because of the kind of person you are. People who are trustworthy are often given a lot of responsibility because they can get the job done. Who is one of the most trustworthy people you know? What are some ways that you can show your parents that you are trustworthy?

Monday, December 1, 2008

Khoa học và thương trường: mâu thuẫn, quyền lực và liêm chính

Vietsciences- Nguyễn Văn Tuấn 18/07/2006

Những bài liên quan:

Một họa sỹ Nhật Bản bị tước giải thưởng vì “đạo” tranh
Ngụy tạo, đạo văn và tham nhũng trong nghiên cứu khoa học
Khoa học và thương trường: mâu thuẫn, quyền lực và liêm chính
Ai là Cha Đẻ cuả Ngành Nhiếp Ảnh?
Những nhà khoa học bị lãng quên trong giải Nobel

Để tiếp thị một thuốc mới, công ti dược phải chứng minh thuốc có hiệu quả trong việc điều trị bệnh qua những nghiên cứu lâm sàng với hàng trăm triệu đô-la. Những nghiên cứu lâm sàng phải được thực hiện ở các trung tâm y tế và bệnh viện, dưới sự quản lí của giới khoa học và y khoa. Bù lại, ngân sách nghiên cứu phải được công ti dược tài trợ. Trong môi trường thiếu tài trợ từ chính phủ, giới khoa học và y khoa cũng cần đến sự hỗ trợ tài chính của các công ti thuốc để trang trải và nâng cao cơ sở vật chất cho nghiên cứu khoa học. Do đó, mối liên hệ giữa giới khoa học và các công ti dược, nói theo ngôn ngữ hợp đồng, là “đôi bên cùng có lợi”. Tuy nhiên, mối liên hệ này có khi trở nên mất cân đối khi các công ti dược lợi dụng khả năng tài chính của mình để gây áp lực cho giới khoa học, và đó chính là đầu mối của rất nhiều mâu thuẫn làm tốn biết bao giấy mực của báo chí trên thế giới.

Procter & Gamble (P&G) là một trong những công ti dược hàng đầu thế giới có tổng hành dinh đặt ở Cincinnati (bang Ohio, Mĩ). Một trong những sản phẩm quan trọng của công ti là thuốc phòng chống loãng xương có tên là Risedronate (tên ngoài thương trường là Actonel®). Nhiều nghiên cứu lâm sàng cho thấy Risedronate có hiệu quả giảm nguy cơ gãy xương ở những phụ nữ với chứng loãng xương sau thời kì mãn kinh, nhưng cơ chế ảnh hưởng của thuốc vẫn còn là một vấn đề trong vòng tranh cãi.

Một “đại gia” khác trong kĩ nghệ dược phẩm là Merck, một công ti có lịch sử cả trăm năm, và có tổng hành dinh đặt ở New Jersey (bang Connecticut, Mĩ). Một trong những dược phẩm hàng đầu của Merck là thuốc phòng chống loãng xương có tên là Alendronate (tên ngoài thương trường là Fosamax®). Cũng giống như trường hợp của Risedronate, Alendroante là một thuốc đã được chứng minh có hiệu quả giảm nguy cơ gãy xương ở những phụ nữ với chứng loãng xương sau thời kì mãn kinh, và cũng như Risedronate, cơ chế ảnh hưởng của Alendronate vẫn chưa được làm sáng tỏ.

Loãng xương không phải là một bệnh mới, nhưng nhờ sự “ưu ái” của giới truyền thông và “giúp đỡ” của các đại gia trong ngành dược, loãng xương trở nên một bệnh được nhiều người biết đến. Loãng xương là một bệnh khá phổ biến ở các phụ nữ sau thời kì mãn kinh, nhất là ở các nước Tây phương. Theo nhiều ước tính, có đến gần 1 phần 5 phụ nữ sau mãn kinh và 10% đàn ông trên 50 tuổi bị chứng loãng xương. Tuổi thọ của người dân trên thế giới càng ngày càng gia tăng, và do đó, số phụ nữ sau thời kì mãn kinh cũng như số đàn ông cao tuổi càng ngày càng tăng nhanh chóng trong dân số, và đó là một thị trường rất lớn (nhiều tỉ đô-la) cho các công ti dược trên thế giới.

Vì cả hai thuốc Alendronate và Risedronate đều sử dụng cho việc điều trị loãng xương, cho nên hai đại gia P&G và Merck trở nên hai “đối thủ” cạnh tranh quyết liệt trong thị trường loãng xương. Cả hai công ti tiêu ra khá nhiều tiền để làm nghiên cứu nhằm một mặt tìm hiểu cơ chế ảnh hưởng của thuốc, mặt khác nhằm “chứng minh” thuốc của công ti mình có hiệu quả cao hơn thuốc của công ti kia.

Trong nghiên cứu loãng xương có 3 tiêu chí để đánh giá hiệu quả của một thuốc: tỉ lệ gãy xương, mật độ chất khoáng trong xương, và quá trình chuyển hóa xương. Trong ba tiêu chí này, tỉ lệ gãy xương là quan trọng nhất, có ý nghĩa nhất, còn hai tiêu chí kia thường được xem là ảnh hưởng phụ. Một số nghiên cứu lâm sàng cho thấy nếu lấy tỉ lệ gãy xương làm tiêu chí thì hai thuốc này có hiệu quả tương đương nhau. Tuy nhiên, nếu lấy tỉ lệ tăng mật độ chất khoáng trong xương làm tiêu chí thì Risedronate có hiệu quả thấp hơn so với thuốc Alendronate của Merck, và các chuyên gia thị trường của Merck dựa vào sự thật này để “tuyên truyền” rằng thuốc của họ có hiệu quả cao hơn Risedronate.

P&G đâu thể khoanh tay để Merck “tấn công” như thế! Họ quyết định nghiên cứu các chỉ số sinh hóa về chuyển hóa xương để “chứng minh” rằng Risedronate có ảnh hưởng tốt hơn so với Alendronate. Tưởng cần nhắc lại rằng xương là một tế bào năng động, với hai nhóm tế bào tạo xương và hủy xương “cạnh tranh” nhau từng giây phút trong cơ thể chúng ta. Trong độ tuổi dậy thì và trưởng thành các tế bào tạo xương hoạt động mạnh hơn các tế bào hủy xương, cho nên xương tăng trưởng nhanh. Nhưng đến thời kì sau mãn kinh, vì sự suy giảm của hormone nữ, các tế bào hủy xương trở nên hoạt động mạnh hơn tế bào tạo xương, và do đó dẫn đến tình trạng mất chất khoáng trong xương. Do đó các thuật điều trị chống loãng xương thường nhắm vào một trong hai cơ chế này: hoặc là tăng khả năng tạo xương, hoặc là chống hủy xương. Cả hai thuốc Risedronate và Alendronate được thiết kế với chức năng chống lại các tế bào hủy xương (còn gọi là anti-resorptive therapies). Do đó, một trong những chiến lược nghiên cứu để giải thích hiệu quả của hai thuốc này là phân tích quá trình chuyển hóa xương.

Richard Eastell

Aubrey Blumsohn

Để làm nghiên cứu đó, năm 2002, P&G kí hợp đồng với giáo sư Richard Eastell và cộng sự của ông thuộc Đại học Sheffield (Anh) để nghiên cứu về cơ chế ảnh hưởng của thuốc Risedronate. Giáo sư Eastell đứng đầu một nhóm nghiên cứu loãng xương có uy tín cao trên thế giới, và cũng là khoa trưởng phụ trách nghiên cứu khoa học của trường Đại học Sheffield. Giáo sư Eastell được thế giới biết đến như là một chuyên gia về chu trình chuyển hóa xương (bone remodelling). Thực ra, người thực sự tiến hành các nghiên cứu về chuyển hóa xương là Tiến sĩ Aubrey Blumsohn (giáo sư Eastell chỉ là người đứng tên chủ trì). Tiến sĩ Blumsohn cũng là một chuyên gia có tiếng trong nghiên cứu loãng xương.

Trong thời gian 2002 đến 2003, Tiến sĩ Blumsohn phân tích hàng ngàn mẫu máu từ bệnh nhân loãng xương. Đối với Tiến sĩ Blumsohn và giáo sư Eastell, họ cần phải công bố công trình nghiên cứu đó dưới dạng các bài báo khoa học. Việc công bố kết quả không chỉ do áp lực từ Đại học Sheffield mà còn do áp lực từ đồng nghiệp trong ngành loãng xương. Nhưng để có bài báo khoa học, họ cần phải phân tích số liệu để biết kết quả ra sao.

Tuy nhiên, theo hợp đồng, cả Blumsohn và Eastell chỉ cung cấp số liệu cho P&G mà không được phép phân tích các số liệu đó! P&G dành quyền phân tích số liệu vì họ lí giải rằng họ có một nhóm chuyên gia có kinh nghiệm cao về thống kê học và có thể đảm nhận việc này. (Trong thực tế, các công ti dược thường có hàng trăm chuyên gia về thống kê, chuyên thiết kế thí nghiệm và phân tích số liệu cho hàng ngàn nghiên cứu của công ti). Các chuyên gia thống kê của P&G tiến hành phân tích số liệu, và ban giám đốc P&G mướn một chuyên gia khác viết bài báo khoa học dựa vào kết quả phân tích đó. Trong giới khoa học, những người này còn có tên là ghost author – tác giả ma.

P&G gửi bài báo khoa học đó cho giáo sư Eastell và đề nghị Eastell đứng tên tác giả (còn các tác giả ma thì hoàn toàn … vắng mặt). Nói tóm lại, P&G vừa phân tích, vừa soạn thảo bài báo (với những bình luận tất nhiên là có lợi cho P&G), nhưng họ không ra mặt, mà chỉ để cho Eastell đứng tên! Điều đáng chú ý là họ không đề tên của Tiến sĩ Blumsohn trong bài báo, dù ông chính là người trực tiếp tiến hành các phân tích sinh hóa!

Bài báo được giáo sư Eastell gừi cho Tập san khoa học nổi tiếng, Journal of Bone and Mineral Research (JBMR), để được bình duyệt và công bố. Cũng như các tập san khoa học khác, JBMR có chính sách yêu cầu tác giả bài báo phải tuyên bố (bằng chữ) rõ ràng rằng “Chúng tôi, các tác giả, tuyên bố rằng chúng tôi đã xem qua số liệu và số liệu do chúng tôi quản lí.” Giáo sư Eastell kí tên vào bảng tuyên bố đó, dù như đề cập trên, ông không hề phân tích số liệu và cũng chẳng có quản lí số liệu!

Bài báo qua bình duyệt được chấp nhận cho công bố trên Tập san JBMR vào năm 2003. Kết quả này cho thấy thuốc Risedronate có hiệu quả ngăn chận các tế bào hủy xương và mức độ ảnh hưởng tương đương hoặc thậm chí cao hơn thuốc Alendronate. Kết quả này được P&G sử dụng trong các chiến dịch tiếp thị thuốc Risedronate khắp thế giới, kể cả Việt Nam.

Nhưng sau khi bài báo được công bố trên JBMR, có một số chuyên gia độc lập đặt nghi vấn về luận án của bài báo, đặc biệt là luận án “ngưỡng ảnh hưởng” (threshold effect) mà tác giả nhấn mạnh trên một biểu đồ trong bài báo. Trong nhiều hội nghị, Giáo sư Eastell bị chất vấn về biểu đồ này, và ông rất lúng túng trong trả lời, vì ông không phải là người làm phân tích số liệu nên không dám khẳng định gì dứt khoát và cũng không giải thích được một cách thỏa đáng.

Mặt khác, Tiến sĩ Blumsohn viết thư cho Tập san JBMR tố cáo sự thật rằng Giáo sư Eastell chưa bao giờ nhìn thấy số liệu, không có phân tích số liệu. (Nói cách khác, Tiến sĩ Blumsohn tố cáo Giáo sư Eastell thiếu thành thật với JBMR). Tiến sĩ Blumsohn cũng đặt nghi vấn biểu đồ về ngưỡng ảnh hưởng là sai, và cho rằng P&G đã phân tích số liệu thiếu trung thực chỉ nhằm mục đích thương mại, chứ không nhằm mục đích khoa học hay nói lên sự thật. Tiến sĩ Blumsohn còn tố cáo P&G là đã không cho ông cơ hội phân tích số liệu. P&G cho rằng họ đã cho Tiến sĩ Blumsohn cơ hội xem xét số liệu trong một chuyến ông sang công tác ở Cincinnati (tổng hành dinh của P&G). P&G cho rằng họ đã phân tích số liệu đúng phương pháp.

Trước nghi vấn về số liệu và nghi ngờ của đồng nghiệp, Tập san JBMR mở cuộc điều tra, và yêu cầu Tiến sĩ Blumsohn cung cấp thêm bằng chứng. Nhưng thay vì hợp tác với JBMR để giải quyết vấn đề, Tiến sĩ Tiến sĩ Blumsohn tố cáo sự việc với báo chí khắp thế giới rằng Đại học Sheffield đã để cho đồng tiền của P&G chi phối đến sự độc lập của trường. Hầu hết các tờ báo lớn trên thế giới như New York Times, the Guardian, The Independent, The Economist, The Times, v.v… đều đăng chi tiết tố cáo của Tiến sĩ Blumsohn. Quốc hội Anh cũng quan tâm đến sự việc vì vấn đề có thể ảnh hưởng đến sự độc lập của các trường Đại học danh tiếng mà Anh rất tự hào.

Trước tai tiếng như thế, Giáo sư Eastell từ chức khoa trưởng nghiên cứu. Đại học Sheffield sa thải Tiến sĩ Blumsohn vì họ cho rằng ông đã không làm theo thủ tục của trường khi nêu vấn đề. Nhưng Đại học Sheffield lại đề nghị trả cho Tiến sĩ Blumsohn một số tiền khá lớn với điều kiện ông phải ngưng tố cáo với báo chí. Tiến sĩ Blumsohn chẳng những không đồng ý với đề nghị mà còn công bố luôn lá thư của Đại học Sheffield trên internet, và được giới khoa bảng thế giới ủng hộ! Cho đến nay, sự việc vẫn chưa đến hồi kết thúc, nhưng qua đó, nhiều câu hỏi đặt ra về đạo đức khoa học và mâu thuẫn giữa giới khoa học và các công ti dược.

Trong nghiên cứu khoa học, Ủy ban tổng biên tập các tập san y học (International Committee of Medical Journal Editors – ICMJE) đề ra 3 tiêu chuẩn cho một tác giả bài báo khoa học. Theo định nghĩa của ICMJE, một thành viên nghiên cứu có tư cách đứng tên tác giả phải hội đủ tất cả 3 tiêu chuẩn sau đây: Một là đã có đóng góp quan trọng trong việc hình thành ý tưởng và phương pháp nghiên cứu, hay thu thập dữ kiện, hay phân tích và diễn dịch dữ kiện; Hai là đã soạn thảo bài báo hay kiểm tra nội dung tri thức của bài báo một cách nghiêm túc; và ba là phê chuẩn bản thảo sau cùng để gửi cho tập san. Việc đứng tên tác giả một bài báo khoa học mà không có truy cập số liệu hay không có vai trò trong phân tích số liệu được xem là một hành vi thiếu thành thật tri thức (intellectual dishonesty). Trong trường hợp trên, thậm chí các tác giả trong bài báo cũng không phải là người soạn thảo bài báo, thì vấn đề càng nghiêm trọng hơn nữa.

Khoa học hiện đại là một ngành nghề rộng lớn, có định hướng rõ ràng, với nhiều đầu tư về tài lực. Các thế lực đằng sau khoa học là chính phủ và các công ti kĩ nghệ lớn. Hai thế lực này cung cấp tiền bạc cho hầu hết các công trình nghiên cứu khoa học, và là nguồn nuôi sống cho các nhà khoa học. Trong y học, một phần lớn nghiên cứu khoa học tập trung vào việc sản xuất và thử nghiệm những thuốc mới, và phần lớn các nghiên cứu này do các công ti dược tài trợ. Theo một thống kê mới đây, gần 80% ngân sách nghiên cứu lâm sàng được tài trợ từ các công ti dược. Với số tiền khổng lồ này, các công ti dược đã trở thành một thế lực quan trọng có ảnh hưởng đến định hướng nghiên cứu y học trên thế giới.

Nhưng ngay cả các công trình nghiên cứu của các nhà khoa học không nằm trong y khoa cũng có thể chịu ảnh hưởng, bởi vì định hướng nghiên cứu đã được các công ti dược đề ra. Một số lớn các nghiên cứu y học được tiến hành trong cơ cấu quyền lực này. Trong cơ cấu này các tiêu chuẩn khoa học liên tục bị sửa đổi. Các tiêu chuẩn này không phải được đúc kết từ sách giáo khoa hay theo chỉ dạy của một nhà khoa học danh tiếng nào, mà là những thích nghi với môi trường thực tế. Sự thích nghi này có thể ảnh hưởng đến việc chăm sóc bệnh nhân, bởi vì nghiên cứu y học nhằm mục đích tối thượng là đem lại lợi ích sức khỏe cho cộng đồng và nâng cao chất lượng điều trị cho bệnh nhân.

Trung thực và liêm chính là những đặc tính số một trong nghiên cứu khoa học, và công bố bài báo khoa học cũng như giảng dạy là raisons d'être, là lí do để tồn tại của nhà khoa học. Hơn 20 năm về trước, Al Gore, lúc đó còn là một thượng nghị sĩ (và sau này là phó tổng thống Mĩ) chủ trì một cuộc điều trần về gian lận trong khoa học, nhận xét: “Nền tảng của nghiên cứu khoa học dựa vào sự tín nhiệm của quần chúng và liêm chính trong hoạt động khoa học.” Câu phát biểu này có tính phổ quát, và có thể thích hợp cho bất cứ hoạt động nghiên cứu khoa học tại bất cứ nước nào, kể cả Việt Nam. Khoa học là một ngành nghề được xây dựng và tồn tại dựa trên tinh thần chân thực và liêm chính. Vì thế, khoa học không thể nào dung túng tình trạng thiếu trung thực.

Bài đăng trên Thời báo Kinh tế Sài Gòn, số tháng 7/2006

Sunday, November 23, 2008

Chống cự HIV bằng rễ cây hoàng kỳ

06:02' 22/11/2008 (GMT+7)

Một số nghiên cứu của Viện AIDS (Mỹ) vừa cho thấy hoá chất chiết ra từ rễ cây hoàng kỳ giúp các tế bào miễn dịch duy trì lâu hơn chức năng chống HIV.

Rễ cây hoàng kỳ - dược thảo được chứng minh có thể trở thành vũ khí chủ yếu chống HIV. (Ảnh: Science daily)
Giống như mọi loại tế bào khác, tế bào miễn dịch sẽ mất khả năng phân chia khi chúng bị “già” vì một phần nhiễm sắc thể của chúng gọi là telomer cứ ngắn dần đi khi tế bào phân chia. Kết quả là tế bào bị thay đổi theo nhiều cách và khả năng chống lại các bệnh tật của chúng cũng giảm đi.

Nhưng những nghiên cứu của Viện AIDS, thuộc UCLA (Trường ĐH California, phân hiệu tại Los Angeles, Mỹ) cho thấy các hoá chất có trong rễ cây hoàng kỳ (Astragalus membranaceus) thường dùng trong Đông y, có thể ngăn cản hoặc làm chậm lại quá trình ngắn đi của telomer và đó chính là chìa khoá để cây này có thể chống được HIV.

Telomer là phần nằm ở đoạn cuối của tế bào nhiễm sắc thể, chứa những đoạn ADN nhưng không phải là gen, có nhiệm vụ bảo vệ phần tận cùng của nhiễm sắc thể và ngăn không cho chúng dính vào nhau - khá giống như những mẩu chất dẻo ở hai đầu giữ cho sợi dây guộc giày khỏi bị xơ ra.

Mỗi khi tế bào phân chia, telomer lại ngắn đi, khiến cho các tế bào đạt đến một giai đoạn không thể phân chia được nữa, gọi là một bản sao “già nua” (replicative senescence) của nó. Điều đó chứng tỏ rằng tế bào đã đi đến giai đoạn kết thúc; tuy nhiên trong thực tế, nó sẽ thay đổi thành tế bào khác với những đặc trưng về di truyền và chức năng mới.

Một số lớn quá trình phân chia tế bào xảy ra bên trong hệ miễn dịch vì hệ hoạt động theo cách riêng. Ví dụ các tế bào miễn dịch gọi là tế bào T “sát thủ” CD8 (“killer CD8 T-cell) giúp ta chống lại sự nhiễm trùng có những thụ quan độc đáo tiếp nhận những kháng nguyên đặc biệt. Khi một virus thâm nhập vào cơ thể, thụ quan của tế bào T “sát thủ” nhận diện được virus đó, lập tức tế bào này, bằng cách phân chia, tạo ra phiên bản mới của mình để chống lại “kẻ xâm lược”.

Nói chung, telomer trong tế bào có độ dài đủ để phân chia nhiều lần mà không gặp phải vấn đề gì. Ngoài ra, để chống lại sự nhiễm trùng, tế bào T có thể chuyển thành một enzym gọi là telomerase, ngăn cản sự ngắn đi của telomer.

Rita Effros, giáo sư bệnh lý học và y sinh học tại Trường Y trực thuộc UCLA, thành viên của Viện AIDS UCLA cho biết: “Nghiên cứu mở ra một tiềm năng rất lớn trong việc bổ sung, thậm chí thay thế cả phương pháp điều trị chống retrovirus (tức virus chứa ADN có thể chuyển các vật liệu di truyền của nó thành ADN trong tế bào ký chủ), thậm chí thay thế được cả phương pháp HAART (highly active antiviral therapy - trị liệu chống virus hoạt tính cao).
“Vấn đề ở chỗ là khi chúng ta phải đối phó với một loại virus hoàn toàn không thể loại trừ được ra khỏi cơ thể, chẳng hạn HIV, tế bào T không thể duy trì mãi dạng telomerase của chúng”, Giáo sư Effros nói, “Chúng sẽ bị vô hiệu hoá, telomer bị ngắn lại và bước vào giai đoạn “già nua”.

Những nghiên cứu trước đây đã chỉ ra rằng việc “tiêm” gen của telomerase vào tế bào T có thể giữ cho chúng khỏi bị ngắn đi, khiến chúng có thể duy trì chức năng chống HIV được lâu hơn. Tuy nhiên, phương pháp trị liệu bằng gen này chưa được áp dụng trong thực tế để chữa trị cho hàng triệu người hiện đang phải chung sống với HIV.

Trong nghiên cứu này, các nhà nghiên cứu chưa đề cập đến trị liệu bằng gen mà chỉ dùng một hoá chất gọi là TAT2, chiết ra từ rễ một loại thảo dược dùng trong y học cổ truyền Trung Hoa vừa nói trên. Dùng chất này, họ đã nâng cao được hoạt tính của telomerase trong các loại tế bào khác.

Nhóm nghiên cứu đã thử nghiệm TAT2 bằng nhiều cách. Trước hết, họ để tế bào T CD8 lấy từ người nhiễm HIV cho tiếp xúc với TAT2 để xem liệu hoá chất này có tác dụng làm chậm lại sự ngắn dần của telomerase không, có nâng cao được việc sản sinh ra những nhân tố hoà tan trong tế bào gọi là chemokin và cytokin, chặn đứng được sự nhân bản HIV không. Quả nhiên, TAT2 có cả hai tác dụng này.

Sau đó, các nhà khoa học lấy mẫu máu của người nhiễm HIV, tách ra các tế bào T CD8 và tế bào T CD4 cùng tồn tại với HIV. Họ xử lý các tế bào T CD8 bằng TAT2 và kết hợp chúng với tế bào T CD4. Họ phát hiện tế bào CD8 đã xử lý có tác dụng ngăn cản sự sản sinh ra HIV nhờ tế bào CD4.

Những nhà nghiên cứu kết luận: “Khả năng nâng cao hoạt tính của telomerase và tác dụng chống virus của tề bào T-lumphocyt CD8 cho phép đề xuất chiến lược có hiệu quả để trị liệu bệnh do HIV gây ra cũng như sự suy giảm miễn dịch và tăng cường khả năng chống các loại virus gây bệnh khác, liên quan đến một số bệnh mãn tính và bệnh già”.

Hoàng kỳ là loại cây không mọc tại Việt Nam, nhập từ Trung Quốc trong những thang thuốc Bắc. Theo Đông y, rễ cây này dùng sống chữa bệnh đái đường, đái đục, buốt, lở loét, phù thũng, phong thấp, trúng phong.
(Theo Võ Văn Chi, Tự điển cây thuốc Việt Nam, NXB Y học 1997)
  • Tuấn Hà (theo Science daily)

Как закалялась сталь - Thép đã tôi thế đấy

“Cái quý nhất của con người ta là sự sống. Đời người chỉ sống có một lần. Phải sống sao cho khỏi xót xa ân hận vì những năm tháng đã sống hoài sống phí, cho khỏi hổ thẹn vì dĩ vãng ti tiện và hèn đớn của mình để khi nhắm mắt xuôi tay có thể nói rằng: Tất cả đời ta, tất cả sức ta, ta đã hiến dâng cho sự nghiệp cao đẹp nhất trên đời, sự nghiệp đấu tranh giải phóng loài người”.

Ostrovski trong cuốn tiểu thuyết "Thép đã tôi thế đấy" đã xây dựng được một hình tượng lý tưởng đồng thời vẫn hoàn toàn là một con người trần thế... Đó là lý do vì sao tác phẩm trở nên bất tử

Thép đã tôi thế đấy (Tiếng Nga:Как закалялась сталь) là cuốn tiểu thuyết do Nicolai Ostrovsky (1904-1936 ) viết trong thời kỳ Stalin. Pavel Korchagin là nhân vật chính của tác phẩm. Ostrovsky đã xây dựng thành công nhân vật này (chính là hóa thân của tác giả), khiến cho độc giả nhiều nơi trên thế giới yêu quí nhân vật Pavel và phương châm sống của Pavel cũng đã trở thành phương châm sống của nhiều thanh niên thế hệ Pavel: "Cái quý nhất của con người ta là sự sống. Đời người chỉ sống có một lần. Phải sống sao cho khỏi xót xa, ân hận vì những năm tháng đã sống hoài, sống phí, cho khỏi hổ thẹn vì dĩ vãng ti tiện và hèn đớn của mình, để khi nhắm mắt xuôi tay có thể nói rằng: tất cả đời ta, tất cả sức ta, ta đã hiến dâng cho sự nghiệp cao đẹp nhất trên đời, sự nghiệp đấu tranh giải phóng loài người...". Ngày nay, khi đọc tác phẩm theo quan điểm mới, rộng rãi hơn, nhiều người cho rằng, cuộc đấu tranh giải phóng nhân loại chính là cuộc đấu tranh với đói nghèo và bệnh tật, với dốt nát và vô chính phủ, với chuyên quyền và độc tài... Cuốn tiểu thuyết đã được dịch được dịch ra hơn 70 thứ tiếng và in ra ở hơn 80 nước, trong đó có Việt Nam

Tiểu thuyết này đã được Nga dựng thành phim vào năm 1956, có tựa đề là Pavel Korchagin.

Vào cuối năm 2000, Trung Quốc cũng đã chuyển thể tiểu thuyết này sang thành phim truyền hình nhiều tập cùng tên và tất cả các vai diễn là người Ukraina đảm nhận.

Pavel Corsaghin (thường được gọi là Pavơlusa) là một thanh niên lớn lên trong khi điều kiện đất nước đang gặp nhiều khó khăn. Cũng như bao thanh niên Liên Xô khác, anh cũng có người bạn gái chơi thân, cô tên là Tônhia và sau này trở thành người yêu. Tônhia là một cô gái xinh xắn, yêu Pavel với tất cả tình cảm ban đầu trong trắng ngây thơ của một thiếu nữ mới lớn. Tình cảm của hai người có lẽ sẽ rất đẹp và trọn vẹn nếu như không có chuyện Pavel đi theo tiếng gọi của lý tưởng giai cấp lúc đó, lý tưởng muốn cống hiến sức trẻ của mình phục vụ cho Tổ quốc, cho cách mạng, theo tiếng gọi của Đảng Cộng Sản. Anh trai Pavel cũng theo con đường này. Tônhia rất yêu Pavel nhưng không thể đợi anh và theo anh, không dám yêu một lý tưởng. Nhà Tônhia lại thuộc giai cấp tư sản. Pavel nói : ""Anh trước hết là người của Đảng - sau đó mới là người của em và những người thân khác. Em có gan yêu một công nhân, nhưng lại không có gan yêu một lý tưởng"...

Pavel đã chia tay Tônhia mà theo lý tưởng mình đã xác định. Anh hăng hái, hồ hởi cống hiến sức trẻ thanh niên của mình cho nhưng công việc phục vụ cho nhân dân, cho Tổ quốc. Trong thời gian xây dựng con đường sắt nhỏ nối khu rừng với thành phố, tình cờ Pavel đã gặp lại Tônhia. Công việc ở đây rất cực nhọc, ngày đêm chịu đói rét, gian khổ để gấp rút hoàn thành cho kỳ được con đường sắt cho kịp trước khi mùa đông tới. Nếu không kịp thì tất cả mọi người trong thành phố này sẽ chết cóng vì không đủ gỗ để sưởi ấm. Do vậy, Tônhia đã suýt không nhận ra anh vì trông anh đã hoàn toàn khác, rách rưới, tím tái vì giá lạnh, gầy gò như một người ăn xin và đang xúc tuyết, tuy có đôi mắt thì vẫn là Pavơlusa ngày nào. Tuy nhiên, cô đã không dám bắt tay anh khi anh đưa tay ra và anh hiểu rằng, tình cảm cũ giữa hai người vĩnh viễn không còn nữa. Cô giờ đây đã có chồng và "sặc mùi băng phiến"...

Sau này, trong quá trình lao động và sinh hoạt trong tổ chức Đảng, Pavel đã gặp Rita và được cô quý mến. Nhưng tình cảm giữa hai người chỉ giữ ở tình đồng chí...Về sau, có lúc Pavel bị bệnh sốt thương hàn và bị bại liệt, vôi hóa cột sống, phải ngồi xe lăn, có một y tá chăm sóc và động viên, dồn hết tình thương cho anh. Anh cảm thấy mình không được quyền lùi bước trước khó khăn, tin tưởng vào tình yêu mới và chuyển sang viết sách vẫn với ngọn lửa và chất thép đã được tôi luyện ngày nào...

"Thép đã tôi thế đấy" đã một thời được coi là cuốn sách gối đầu giường của bao thế hệ thanh niên Việt Nam. Pavel là một thanh niên, được tôi luyện, được nung rèn trong lò lửa của cách mạng và đã vượt qua được nhiều khó khăn, cực khổ. Tác phẩm lột tả được niềm tự hào đã vượt qua những thử thách cam go, sức mạnh của niềm tin và khát khao được sống, được cống hiến, được bùng cháy trọn vẹn ngọn lửa đời mình cho Tố quốc, cho cách mạng. Tác phẩm đã truyền lại được cho những độc giả là thanh niên ngọn lửa và chất thép hào hùng, một thứ rất cần thiết trong hành trang vào đời các bạn trẻ để họ có thể sống một cuộc sống có ý nghĩa. Đây là tác phẩm được coi là đặt nền móng cho văn học hiện thực xã hội chủ nghĩa.

Iuri Belichenco - nhà văn Nga, đã viết: "... Ngày nay, đọc lại "Thép đã tôi thế đấy", tôi càng thấy rõ hơn bao giờ hết: đó là một cuốn sách độc nhất vô nhị và đầy sức thuyết phục. Trong tất cả những điều mà ngày hôm nay một số người thì đe dọa chúng ta, còn số khác thì tỏ ra khâm phục cuộc đấu tranh giai cấp, nội chiến và đặc biệt là khâm phục sự lao động vô cùng cực nhọc nhưng tự nguyện của tác giả. Bị vôi hóa cột sống, bị bại liệt cả hai chân, bị mù hẳn vì vết thương, cuộc sống vật chất quá thiếu thốn sau nội chiến, thế mà ông vẫn đêm ngày làm việc bằng hết cả phần cuộc đời còn lại của mình...".

Thép đã tôi thế đấy được sáng tác trong thời kì của những cuộc đấu tranh giai cấp đang dễn ra hết sức dữ dội trên thế giới, thời kì mà lý tưởng là nguồn sống, là sức mạnh đối với rất nhiều thanh niên trẻ trong xã hội (thật tiếc giờ đã khác ), cả Liên Xô, Việt Nam, hay tất cả những thanh niên tiến bộ trên toàn tế giới. Thời thế thay đổi, con người đổi thay, vậy Pavel còn trong lòng thanh niên?

Nhờ vào sự đấu tranh tích cực của dư luận xã hội, của những người hoạt động văn học nghệ thuật và giáo dục ở Nga, tác phẩm nổi tiếng Thép đã tôi thế đấy của nhà văn Cộng sản Nikolai Ostrovski đã dần dần được phục hồi và chiếm lại vị trí xứng đáng trên văn đàn cũng như trong đời sống tinh thần của nhân dân Nga hiện nay.

Chúng tôi xin giới thiệu những lời tâm sự của nghệ sĩ nhân dân Vladimir Konkin, người từng đóng vai Pavel Korchagin trong bộ phim vô tuyến nhiều tập Thép đã tôi thế đấy được thực hiện cách đây hơn 30 năm qua cuộc trao đổi với phóng viên báo Nước Nga Xô Viết số ra mới đây (ngày 29/9/2005), người phỏng vấn là Viktor Kojemyako.

Thưa Vladimir Alekseevich, ông còn nhớ buổi khởi chiếu bộ phim đó không?

Tất nhiên rồi! Đó là ngày 6 tháng 11 năm 1973. Bộ phim được thực hiện bởi nhà đạo diễn tài danh Nikolai Pavlovich Mashenko tại xưởng phim mang tên Dovzhenko, và phải vất vả lắm mới kịp ra mắt vào dịp kỷ niệm Cách mạng Tháng Mười lần thứ 56.

Phim còn ẩm được chở bằng tàu hỏa từ xưởng phim và được đưa đến thẳng Đài truyền hình ở Ostankino và từ đó được phát lên không trung.

Còn sự thành công thì thực là vang dội! Tôi nói với ông với tư cách là một trong những khán giả.

Tôi nghĩ rằng Mashenko đã đạt được cái điều mà ông ấy mong muốn nhất – sao cho không có khoảng cách giữa nhân vật của tôi, tức là nhân vật của Nikolai Ostrovski, và khán giả thời nay. Bởi lẽ Pavel Korchagin và thời đại của anh ngay hồi đó dường như đã thuộc về lịch sử khá xa xôi đối với chúng ta, còn nhiệm vụ của chúng tôi là mọi cái phải được tiếp nhận như thời đại ngày nay. Tiếp nhận một cách thật sâu sắc và sống động!

Cần phải nói rằng chính tác giả đã giúp chúng tôi rất nhiều về phương diện này. Nhất là khi tôi hiểu rằng Thép đã tôi thế đấy là một cuốn sách của mọi thời đại, rằng nó không bao giờ già cỗi, bởi lẽ những vấn đề đạo đức được đề cập trong đó sẽ mãi mãi mang tính chất thời sự. Tất nhiên, nếu con người muốn vẫn là con người.

Bằng lao động nghệ thuật của mình tôi có gây được sự xúc động cho các khán giả không à? Tôi đã nhận được hàng bao tải thư. Chẳng nói giấu làm gì, điều đó đã khiến tôi vô cùng vui sướng. Nhưng tôi cũng luôn luôn hiểu rằng đó là sự thành công lớn của tác phẩm văn học vốn đã trở thành kinh điển của chúng ta.

Theo ông, sức sống của tác phẩm kinh điển đó là gì?

Nikolai Ostrovski miêu tả một người đương thời của mình, một thanh niên công nhân bình giờ cũthường được tôi luyện trong lò lửa của Cách mạng và Nội chiến. Nhưng do đứng ở mũi nhọn của những vấn đề sinh tử như sự công bằng và sự bất công, lòng trung thực và sự ô danh, cuộc sống và cái chết, rút cục chàng trai dường như rất đỗi bình thường ấy vô hình trung mang những nét của một người anh hùng lý tưởng.

Mà lý tưởng, tỷ dụ như mẫu mực để noi theo, bao ng rất cần cho mọi người. Để vươn lên trời cao chứ không lặn ngụp ở vũng bùn và giãy giụa trong nơi nhơ bẩn. Và Ostrovski trong cuốn tiểu thuyết của mình đã xây dựng được một hình tượng lý tưởng đồng thời vẫn hoàn toàn là một con người trần thế. Như chúng ta đều biết, ông đã đưa vào nhân vật nhiều nét của bản thân mình.

Trước khi có bộ phim vô tuyến nhiều tập mà ông tham gia, các nhà điện ảnh của chúng ta đã hai lần chuyển thể cuốn tiểu thuyết Thép đã tôi thế đấy lên màn hình. Hơn nữa lần quay bộ phim thứ nhất do đạo diễn Mark Donski thực hiện, đã diễn ra ngay trong thời kỳ đầu của cuộc chiến tranh Vệ quốc vĩ đại. Bộ phim đã được chiếu ở ngoài mặt trận và ở hậu phương, nó đã thôi thúc những người Xô viết chiến đấu chống quân thù. Ông có biết gì về người đóng vai Pavel Korchagin trong bộ phim ấy không?

Rất tiếc là tôi chỉ biết đôi chút. Sắm vai Pavel Korchagin là nghệ sĩ Parest – Petrenko. Theo chỗ tôi được biết, đó là vai diễn duy nhất của anh ấy. Tôi được hay rằng hồi đó người diễn viên trẻ tuổi này đã tình nguyện ra mặt trận, mặc dầu bị bệnh hen và đã hy sinh trong trận đánh đầu tiên.

Có lẽ tính cách của nhân vật mà Perest – Petrenko thể hiện trên màn ảnh không thể không ảnh hưởng đến anh ấy. Bởi lẽ cốt lõi của nhân vật này là sự nhất quán nội tại, là sự thống nhất giữa lời nói và việc làm, là tinh thần yêu nước chân chính và vô cùng sâu sắc.

Thế ông có thể nói được điều gì về việc quay bộ phim thứ hai dựa theo tiểu thuyết của Ostrovski?

Đó là một bộ phim tuyệt vời của hai đạo diễn Alov và Naumov. “Pavel Korchagin” đã gây cho tôi một ấn tượng vô cùng mạnh mẽ, tôi đã khóc ở nhiều chỗ khi xem. Vasili Semenovich Lanovoi, người đóng vai chính, là một nghệ sĩ kỳ diệu. Tôi không rõ ông nhìn nhận vai diễn của tôi như thế nào, có lẽ đã phát hiện thấy những thiếu sót nào đó, nhưng nói chung không nghe ông phàn nàn điều gì.

Tôi đã may mắn được tiếp chuyện Vasili Lanovoi: Và một trong những vấn đề khiến tôi quan tâm là tác động của Pavel Korchagin đối với tính cách của chính diễn viên. Ông ấy cho biết sự tác động là vô cùng to lớn.

Và ông cũng nói đúng như vậy khi nhắc tới người đầu tiên thể hiện vai diễn ấy. Thế còn ông có chịu ảnh hưởng của nhân vật của mình không?

Tất nhiên rồi. Có lẽ không trực tiếp, nhưng đã thấm vào tâm hồn và đã để lại dấu vết không thể phai mờ. Không chỉ trong ý thức mà còn ở một nơi sâu thẳm nào đó.

Pavel đối với tôi là vai diễn đầu tiên trong điện ảnh ngay sau khi tốt nghiệp trường Trung cấp Sân khấu Saratov. Sau đó tôi còn đảm nhận một số vai khác nhau vào những thời gian khác nhau. Nhưng trong khi lý giải những tính cách ấy, tôi bất giác đem so chúng với Pavel Korchagin.

Và ở những đoàn viên Cômxômôn sống trong một thời kỳ khác, tôi tìm thấy một cái gì thật gần gũi với sự trong sáng và với tính nguyên tắc của Korchagin hiểu theo ý nghĩa cao đẹp nhất của từ này.

Tôi xin dẫn ra một lời phát biểu của nghệ sĩ Lanovoi: “Đôi khi người ta hỏi tôi rằng hiện nay tôi có thái độ như thế nào đối với Pavel Korchagin. Tôi trả lời: Còn tuyệt vời hơn, nghìn lần tuyệt vời hơn. Bởi vì mong sao cho mỗi người trong số các vị có được những đứa con biết tin vào một điều gì thiêng liêng như thế hệ đó đã tin”. Ông có tán thành ý kiến ấy không?

Tôi tin rằng Pavel Korchagin cũng rất cần thiết cho cả hôm nay nữa, rằng sẽ không một kẻ nào và không bao giờ hủy bỏ được nhân vật này.

Tuy nhiên, chính ông đã nhìn thấy điều gì đã xảy ra ở nước ta về thái độ đối với Nikolai Ostrovski và nhân vật chính của nhà văn trong 15 năm gần đây. Phàm là người Cộng sản, là đoàn viên Cômxômôn tức thì bị xua đuổi. Bị đả đảo, bị lùa ra khỏi trái tim. Như một nhà thơ đã nói, “thời buổi khác đã đến, những tên tuổi khác đã nổi lên”. Có đúng như thế không?

Thật là đáng tiếc. Trong bộ phim nhiều tập của chúng tôi về Korchagin có một cảnh như sau: Một gã mày râu nhẵn nhụi đề nghị Pavel giữ một chức vụ “béo bở” là trưởng kho. Nhưng khi nghe thấy lời từ chối, đã nhếch mép cười: “Cậu là một đồng chí khó tính khó nết”. Cảnh đó được nối tiếp bằng cuộc nói chuyện giữa Zhukhơrai với Pavel đang bị ốm nặng. Pavel nói: “Anh Zhukhơrai này, ở trong nước ta đang xảy ra chuyện gì vậy? Khắp nơi đã nảy nòi những tên mày râu nhẵn nhụi…”. Câu này bị gạt khỏi bộ phim. Nhưng té ra là một câu nói mang tính chất tiên tri!

Đúng vậy, những nhân vật chính của thời đại ngày nay là những người không thể dạy bảo cho thanh niên một điều gì tốt đẹp cả. Lý tưởng của họ là đồng đô la. Quan niệm của họ về ý nghĩa của cuộc sống là làm giàu cho cá nhân bằng mọi giá, dù phải bước qua cả đống xác chết. Đó là nội dung của nhiều bộ phim đang được chiếu trên vô tuyến ở ta hiện nay.

Thế ông có chút hào hứng tham gia vào những bộ phim ấy không?

Riêng cá nhân tôi không thể đóng các loại vai “những tên kẻ cắp trong vòng pháp luật” hoặc “những gã phù thủy đeo lon”. Mặc dầu tôi thấy cũng khó phê phán các đồng nghiệp: Vì miếng cơm manh áo mà!

(nguồn:Dmitri Ulianovsk Y.:


Cuộc Đời Của Paven Coocsaghin (Thép đã tôi thế đấy ) _ Nikolai Ostrovsky.
Ai từng đọc, thậm chí nhiều người chưa đọc “Thép đã tôi thế đấy” đều biết câu nói nổi tiếng của Paven: “Đời người chỉ sống có một lần. Phải sống sao cho khỏi xót xa ân hận vì những năm tháng đã sống hoài sống phí...".
Nếu như nhà văn Nga mà chúng ta thường gọi là “Paven” này còn sống thì năm nay ông đã hơn 100 tuổi (Nikolai Ostrovsky sinh năm 1904).
15 tuổi, ông đã tham gia chiến đấu, xung phong trong làn mưa đạn, trong gió lạnh băng tuyết, bị thương không chịu rời hỏa tuyến, bệnh nặng vẫn ở trên công trường. Những năm tháng gian nan vất vả đã hủy hoại sức khỏe của ông: 23 tuổi bại liệt toàn thân, 24 tuổi mù cả đôi mắt.
Nhà văn
Nhà văn Nikolai Ostrovsky.
Vô cùng tuyệt vọng, có lúc ông đã định tự tử để kết liễu đời mình, nhưng rồi ông nảy ra ý định: Nếu như không kể lại cuộc đời mình tuy ngắn ngủi nhưng vô cùng vinh quang cho thế hệ sau thì chết cũng không nhắm mắt được. Thế là ông quăng khẩu súng đi, cầm lấy ngọn bút để viết. Vũ khí mới này là văn học.
Năm 1932, trải qua biết bao khó khăn, mệt mỏi và đau đớn về thể xác, ông đã viết xong một tiểu thuyết tự truyện. Bản thảo gửi đi in, lâu rồi mà chẳng có hồi âm. Hỏi ra mới biết bưu điện đã làm thất lạc. Không nản chí, Ostrovsky viết lại, rồi lại gửi đi. Bản thảo bị trả lại.
Vẫn không thối chí, ông nhờ người trực tiếp đưa bản thảo đến tận văn phòng của Phó tổng biên tập tạp chí Thanh Niên Cận Vệ Quân. Đó là năm 1934.
Vị Phó tổng biên tập này tên là Koroxop, người chân thật và có trình độ. Xem xong bản thảo, ông quyết định cho in ngay. Đầu tiên in dài kỳ trên báo Thanh Niên Cận Vệ Quân, sau in thành sách, lập tức gây chấn động xã hội.
Chỉ trong năm 1935, tiểu thuyết Thép đã tôi thế đấy đã in tới 2 triệu bản. N. Ostrovsky như “khách trên trời” bỗng nhiên xuất hiện trên văn đàn Liên xô. Chỉ trong một thời gian ngắn, ông trở thành nhân vật nổi tiếng.
Sau khi Ostrovsky tạ thế, Phó tổng biên tập Koroxop đã viết một bài hồi ký, qua hồi ký người ta được biết cuốn Thép đã tôi thế đấy được ra mắt bạn đọc là có công to lớn của ông. Ông tiết lộ một chi tiết thú vị: Trước khi in báo, Koroxop đề nghị tác giả đổi tên sách thành “Paven Coocsaghin”, nhưng Ostrovsky không chịu.
Ngoài tên sách, Koroxop còn đề nghị tác giả sửa chữa nhiều chỗ nữa, Ostrovsky tiếp thu và sửa chữa vài chỗ, có thể kể ra đây hai thí dụ: Paven Coocsaghin có ba mối tình.
Người yêu đầu tiên của anh là Inna, con gái một viên quan coi rừng. Phó tổng biên tập Koroxop nhớ lại thời trung học có rất nhiều cô tên là Inna, nhưng phần lớn sau Cách mạng Tháng Mười, họ đã theo bố mẹ thuộc thành phần tư sản chạy ra nước ngoài.
Ông muốn cô gái trong tiểu thuyết của Ostrovsky đẹp hơn những cô gái có tên là Inna mà ông từng quen biết, nên đề nghị tác giả, đổi tên cô nàng kia thành Tonia. Tác giả đã sửa theo lời đề nghị đó.
Ai từng đọc, thậm chí nhiều người chưa đọc Thép đã tôi thế đấy đều biết câu nói nổi tiếng của Paven: “Cái quý nhất của con người ta là sự sống. Đời người chỉ sống có một lần. Phải sống sao cho khỏi xót xa ân hận vì những năm tháng đã sống hoài sống phí, cho khỏi hổ thẹn vì dĩ vãng ti tiện và hèn đớn của mình để khi nhắm mắt xuôi tay có thể nói rằng: Tất cả đời ta, tất cả sức ta, ta đã hiến dâng cho sự nghiệp cao đẹp nhất trên đời, sự nghiệp đấu tranh giải phóng loài người”. Câu danh ngôn này đến nay vẫn được rất nhiều người ưa thích.
Cuối năm 1936, bệnh tình của Ostrovsky ngày một trầm trọng. Khi dự cảm được tử thần sắp đến gọi mình đi, ông liền gọi vợ lại bên giường, nói:
- Bây giờ anh muốn nói với em một câu, có lẽ đây là lời cuối cùng của anh… Đời anh sống không tồi… Tất cả đều tự tay mình làm ra cả, nhưng không phải dễ dàng mà có đâu… Anh đã phấn đấu cả một đời. Em cũng đã biết anh chưa bao giờ khuất phục trước khó khăn…
Phải chăm chỉ học hành, không có văn hóa thì em không trưởng thành được… Hãy nghĩ đến bố mẹ chúng ta. Các cụ đã khổ cả cuộc đời vì chúng ta… Chúng ta nợ các cụ rất nhiều… mà chưa kịp báo đáp được gì. Em nên báo hiếu mẹ…
Nói đến đấy, Ostrovsky ngất đi. Khi tỉnh lại ông hỏi:
- Anh có rên không?
- Không.
- Em nhìn kìa? Tử thần đã đến gần, nhưng anh không chịu khuất phục.
Rồi ông lại ngất lịm đi. Rồi lại tỉnh, lại hỏi:
- Anh có rên không?
- Không.
- Thế thì tốt, điều đó có nghĩa là tử thần chưa làm gì được anh.
Rồi ông lại hôn mê và cuối cùng không tỉnh lại được nữa.
Ngày 22/12/1936, Ostrovsky vừa mới 32 tuổi xuân đã lìa đời tại một bệnh viện ở Matxcơva. Sau này nơi này đã trở thành Nhà tưởng niệm ông.
Nay ai có dịp đến Matxcơva đến thăm Nhà tưởng niệm đó, sẽ nhớ nhất là chiếc giường sắt, nơi Ostrovsky đã nằm bất động ở đó bao tháng ngày. Và di ngôn (lời nói cuối cùng) vẫn còn ghi lại ở bên giường của ông.


"Lòng yêu nước bắt đầu từ những vật tầm thường nhất. Yêu cái cây trồng ở trước nhà. Yêu cái phố nhỏ đổ ra bờ sông hay vị thơm chua mát của trái cây mùa thu".

"Hãy hiện lên như ngôi sao chói lọi/Miền Bắc phương chào buổi sáng Bắc phương.../ Nắng sớm gọi, tuyết tưng bừng rực rỡ/ Trải mênh mông như tấm thảm tuyệt vời/Như trong xanh thăm thẳm của vòm trời... "

"Anh nhớ mãi phút giây huyền diệu /Trước mắt anh em bỗng hiện lên/Như hư ảo mong manh vụt biến/Như thiên thần sắc đẹp trắng trong... "

"Ở nước Nga không có bầu trời nào mà không có mây/Ở nước Nga không có bánh mỳ nào mà không có mồ hôi/Ở nước Nga không có ngôn từ nào mà không có ẩn dụ/Ở nước Nga không có hồ nước nào mà không có đầm lầy/Không có rừng nào ở nước Nga mà không có thần rừng/Không có ngôi nhà nào ở nước Nga mà không có gia thần/Không có ngày hội nào ở nước Nga mà không quá chén/Không có hạnh phúc nào ở nước Nga mà được cho không..."

"Không thể đo nước Nga bằng dòng thước/Nước Nga có một điều đặc biệt/Hãy đặt niềm tin vào nước Nga" - tôi thấy mấy câu thơ đó thật chí lý. Cũng có thể vì thế mà tôi rất bực khi vào những thời điểm khó khăn, nhiều người lại cứ bi kịch hoá nước Nga".