Sunday, January 27, 2008

Trước biển


(Vũ Quần Phương)

Biết nói gì trước biển đây em
Trước cái xa xanh thanh khiết không lời
Cái hào hiệp ngang tàng của gió
Cái kiên nhẫn của nghìn đời sóng vỗ
Cái hiên ngang của đá đứng chen trời
Cái giản đơn sâu sắc như đời

Chân trời kia biển mãi gọi người đi
Bao khát vọng nửa chừng tan giữa sóng
Vầng trán mặn giọt mồ hôi cay đắng
Bao kiếp vùi trong đáy lạnh mù tăm

Nhưng muôn đời vẫn những cánh buồm căng
Bay trên biển như bồ câu trên đất
Biển dư sức và người không biết mệt
Mũi thuyền lao mặt sóng lại cày bừa

Những chân trời ta vẫn mãi tìm đi
Em ơi em biển sâu rộng nhường kia
Ai biết được tự nơi nào biển mặn
Ôi hạt muối mang cho đời vị đậm
Tự lúc nào biển đã biết thương ta

Anh lặng im trên bãi cát như mơ
Trưa cô độc mặt trời lên chót đỉnh
Chỉ còn anh với nghìn trùng sóng đánh
Với nghìn trùng sâu lắng thương em

Biển lại xóa dấu chân anh trên cát
Đời đổi thay những buồn vui sẽ khác
Vui buồn nào chẳng đậm lẽ thương nhau

Đến bao giờ anh được đứng cùng em
Trước biển lớn cuộc đời thương cảm ấy
Đêm gió trở mấy lần cơn sóng dậy
Chân trời nào đang có cánh buồm đi

Em ơi em biển sâu rộng nhường kia
Sâu như biển rộng như chiều tít tắp
Vị biển mặn đến quá chừng mặn chát
Hạt muối đời hai đứa cắn chung nhau
Anh hiểu vì sao con sóng sớm bạc đầu
Anh hiểu vì sao chúng ta lại yêu nhau

Biển rộng quá, biển cần trời cần đất
Bờ đâu xa bờ còn là có thực
Biển vô cùng biển vẫn đỡ hơn anh
Trưa biển này anh chỉ nắm tay anh

Sóng bạc đầu biển vẫn mãi mãi xanh
Khi ta mất cuộc đời kia vẫn thế
Cái lúc ta chẳng được chờ nhau nữa
Gió vẫn thì thào lá thông non

Dưới bãi xa con sóng vẫn bồn chồn
Vẫn cứ đợi một cái gì chưa tới
Mặt trời lên những chân trời lại mới
Những chân trời mờ ảo thủa ngây thơ

Những cánh buồm lại rẽ sóng ra đi
Gió còn trẻ và biển đang khao khát
Thuyền giăng lưới như đàn chim tha rác
Mặt biển bằng vui như mái nhà ta

Biết nói gì trước biển quá bao la
Trước tất cả những điều đơn giản thế
Anh lặng im nghe ngấm vào chất bể
Tiếng sóng dào trên một bãi nương xa

No comments: